ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 64 - Buôn Bán Có Chút Tiếng Tăm

Lục Hương ngồi xe ba bánh, đội cái mũ rơm do Phó Cầm Huy tặng cho cô, mặt trời lên cũng không sợ. Tới cung tiêu xã, Phó Cầm Huy dựng sạp giúp cô. Anh đẩy xe ba bánh tới sân sau cung tiêu xã khóa lại.

Lục Hương vừa đứng vững đã nghe thấy chủ sạp xung quanh nói:

"Sao hôm qua cô không tới, rất nhiều người tới tìm cô."

Lục Hương nói:

"Cổ vịt này không phải lúc nào cũng có thể mua được, có thì làm một chút, không có thì thôi."

Chủ sạp xung quanh cũng muốn mua một chút nếm thử, Lục Hương chỉ bày sạp một hôm, sao khách quay lại lại nhiều như thế. Họ cũng muốn nếm thử cổ vịt này, học hỏi chút gì đó.

Lục Hương bày lên sạp, mở nắp ra, để mùi thơm bay ra, rất nhanh đã có người chủ động tìm tới.

Khách cũ nói:

"Sao hôm qua cô không bày sạp?"

"Món này nhà cô kho thế nào, mới đầu ăn cay không chịu nổi, ăn mãi ăn mãi lại nghiện."

Cay tới hít hà, môi cũng sưng lên.

"Lấy cho tôi ba cái cổ vịt."

"Cho tôi hai cổ vịt, hai cánh vịt, đúng, ngày mai cô tới nữa không?"

Lục Hương trả lời họ, còn không quên nói:

"Anh yên tâm, tôi chọn cái lớn cho anh."

Cô còn nói:

"Ngày mai có hay không vẫn chưa biết."

Vừa nghe cô nói vậy, người vốn dĩ chỉ muốn mua một cái cổ vịt giải cơn thèm đều cắn răng mua hai cái. Một lần ăn cho thỏa là tốt nhất, đỡ cho ngày nào cũng mong mỏi miếng ăn này! Bây giờ cho anh ta một cái cổ vịt cầm gặm, rất sung sướng, thịt trên mỗi khớp xương đều gặm sạch sẽ, ăn tới bóng lưỡng, khỏi phải nói có cảm giác thành tựu biết bao.

Lục Hương bỏ túi cho họ, lưu loát thu tiền.

Rất nhanh, khi con trai của lãnh đạo đó tới, chỉ còn lại mười mấy cái cổ vịt và hai cái cánh vịt nhỏ nhất.

"Gói hết cho tôi đi."

Điều kiện gia đình của anh ta tốt, cá thịt ăn không ít. Nhưng món vịt kho này ăn vào còn nghiện hơn cả cá thịt.

Lục Hương cũng rất có khiếu kinh doanh, nói:

"Cổ vịt thu tiền, cánh vịt coi như tặng anh."

Khiến con trai của lãnh đạo đó rất vui, ông bà cha mẹ anh ta đều là công chức, trong nhà có tiền, có vài người thích chơi cùng anh ta, để anh ta chi tiền nhiều hơn. Ngoài miệng anh ta không nói nhưng trong lòng không thích, thấy Lục Hương làm ăn lại sảng khoái như vậy, nói:

"Quay về tôi sẽ tuyên truyền cho cô, tới lúc đó để người trong khu gia quyến công chức của chúng tôi đều tới mua."

Cô cười nói:

"Vậy thì tốt quá."

Đợi khi đám bạn của Lý Dục Tài chạy tới, Lục Hương đã dọn sạp, chỉ còn lại mùi thơm thoang thoảng mê người trong không khí, càng thèm!

Trong khi đó, hai người Lục Chiêu Đệ không ngồi được xe của Lục Hương, chỉ đành ngồi xe buýt. Nhân viên bán vé xe buýt thật sự rất giỏi nhét người, trong chiếc xe không to bị nhét chật ních không thể ngồi được. Xe chưa đi, mùi mồ hôi thối đã nồng nặc trong toa xe, Lục Chiêu Đệ ngửi xong hơi buồn nôn. Đợi xe chòng chành chạy đi, sắc mặt Lục Chiêu Đệ cũng tím ngắt, cô ta càng buồn nôn...

Lục Hương bán hết, quay về văn phòng ở cung tiêu xã, Phó Cầm Huy kinh ngạc:

"Nhanh như vậy?"

Lục Hương hất cằm, có chút đắc ý:

"Đương nhiên, tôi là ai?"

Phó Cầm Huy từ nhỏ đã được dạy phải khiêm tốn, vẫn là lần đầu tiên gặp người thích vểnh đuôi như vậy, nhưng là sự kiêu ngạo không khiến anh chán ghét, ngược lại còn có chút hấp dẫn anh.

Lục

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip