Chương 88 - Chồn Chúc Tết Gà
Ngoài thôn, người trên xe máy kéo đều đang nhìn bên đó. Thấy người nhà họ Tiết cùng tới gần, mấy người ở bên dưới đều có vài phần phẫn nộ.
"Mẹ nó, đây là đang thị uy vũ lực!"
"Chẳng trách có thể nuôi ra tên súc sinh như thế, thôn này cũng không phải thứ tốt lành gì."
Trưởng thôn Bạch trên xe máy kéo còn không biết là chuyện gì, vội vàng kéo một người hỏi thăm.
Người của thôn Đại Vũ chen nhau nói với trưởng thôn Bạch, hơn hai mươi chàng trai ở thôn nhà chồng của chị hai Lục nghe xong cũng tức giận theo, thứ chó má gì!
"Trưởng thôn mấy người nói với mấy người thế nào?"
Ông ta vẫn luôn ngồi phía trước lái xe, người phía sau thương lượng thế nào ông ta đều không nghe thấy câu nào.
Người của thôn Đại Vũ nói:
"Trưởng thôn nói, lúc cần chúng tôi lên sẽ gọi chúng tôi, ông ấy đi nói chuyện trước."
Tuy nói như vậy nhưng tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm bên đó, một khi bắt đầu đánh nhau, mặc kệ trưởng thôn có gọi hay không, họ đều phải lên.
Nhìn thấy người của Tiết Gia Thôn bao vây mấy người họ lại, trong lòng trưởng thôn Bạch lo lắng, cảm thấy mấy người trưởng thôn Vương sẽ bị thiệt. Trưởng thôn Bạch rất bất ngờ, trưởng thôn Vương không phải người thích lo chuyện bao đồng. Thế mà có thể dẫn nhiều người như vậy tới. Trưởng thôn Bạch cũng thầm bội phục, đấng mày râu phải có chút huyết tính, thông qua lần này nhận thức lại trưởng thôn Vương rồi.
Cùng lúc ấy, chú sáu Tiết nói: "Đi thôi." Ông ta vừa đi, thôn dân xung quanh cũng đi theo, một mặt là sức mạnh tông tộc, đã quen có chuyện thì mọi người cùng lên. Một mặt khác cũng là tò mò, đều muốn xem nhà mẹ Lục Bình có thể nói thế nào.
Họ vừa đứng dậy như vậy đã hơn hai mươi người, nghênh ngang đi về trước, hình thành một cảm giác áp bức trước nay chưa từng có. Tiết Thắng Lợi giống như cũng được lời này của chú sáu cổ vũ.
Khi mọi người đang giằng co, cha Lục lập tức nhìn thấy Tiết Thắng Lợi trốn tránh trong đám người, tức không thể tả, người hiền lành cả đời, còn chưa nói chuyện, toàn thân đã bắt đầu run lên:
"Mày dựa vào đâu giết người."
Tiết Thắng Lợi vừa nghe vậy liền tức giận, giống như gà trống xù lông nói:
"Lão già ông đừng nói bậy, tôi không có giết người. Đây không phải là ngậm máu phun người sao?"
Mẹ Lục cũng tức điên:
"Người đã bị mày đánh nhập viện chưa rõ sống chết, mày còn nói không phải giết người. Cái đồ súc sinh!"
Tiết Thắng Lợi nói:
"Đó là cô ta vô dụng, tôi chưa đánh được mấy cái, cô ta đã ngã rồi, hai vợ chồng nào có lúc nào cũng hòa thuận được, các người tới đây làm gì, vu hại người à?"
Trưởng thôn Vương là tới giảng đạo lý, nghe vậy cũng có chút tức giận.
Lục Hương nói:
"Anh còn là người không? Đánh chị tôi xong, ngay cả bóng người cũng không thấy, cháu gái bị anh ngược đãi thành suy dinh dưỡng, đó là hai mạng người."
Tiết Thắng Lợi nhìn Lục Hương, ngữ khí trở nên dung tục:
"Ây dô, chúng ta nói chuyện có liên quan gì tới cô em này. Sao nào, nhà các em không có con trai, đàn bà đều có thể lên nói chuyện à!"
Trưởng thôn Vương nói:
"Tôi là trưởng thôn, tôi muốn gặp trưởng thôn của các người."
Tiết Thắng Lợi vốn dĩ còn có hơi sợ hãi, thấy họ chỉ có mấy người, đã sớm quên mất hai chữ sợ hãi viết như thế nào, còn nói: "Mấy người tưởng mình là ai? Trưởng thôn của chúng tôi trăm công nghìn việc, không có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền