ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80 Xuyên Thành Vợ Quá Cố Của Lão Đại Hương Giang

Chương 107. Trần Chí Khiêm Vô Cùng Lúng Túng (1)

Chương 107: Trần Chí Khiêm Vô Cùng Lúng Túng (1)

Trần Chí Khiêm đi vào phòng tắm, tiếp tục tắm rửa. Càng tắm anh càng chán nản, vì sao lại không bảo Phàn Kỳ cúp điện thoại của ba trước chứ? Tại sao lại vội vàng chạy ra nhận làm gì?

Cúp điện thoại, hai cánh tay Trần Chí Khiêm rảnh rỗi, quấn khăn tắm quanh eo, quay đầu nhìn cửa căn phòng, đúng là lúng túng chết mất.

Trong lúc anh còn đang tự trách, Phàn Kỳ còn chưa phản ứng kịp, thấy khăn mặt của anh bị rớt xuống đất, liền khom lưng nhặt thay anh.

"Phàn Kỳ, em đi vào phòng đi."

Anh nói chậm như vậy, trong lúc Phàn Kỳ nhặt khăn lông lên, thấy người nào đó đang dùng tay kéo khăn tắm, miễn cưỡng mới che được chỗ cần che.

Bây giờ mặt và cổ của Trần Chí Khiêm đều chuyển sang màu gan heo. Cô trùm khăn mặt lên đầu anh, như không có việc gì nói:

"Em đi vào đây."

Trước khi Phàn Kỳ vào phòng, còn nhô đầu ra khỏi phòng, Trần Chí Khiêm vừa nói chuyện vừa nháy mắt với cô, bảo cô đi vào.

Thấy cửa gian phòng đóng lại, lúc này Trần Chí Khiêm mới thở dài một hơi, tiếp tục nói chuyện cùng ba mình:

"Ba yên tâm, ông ta tới tìm con nhưng mà con đã từ chối. Kỳ Kỳ đã từ chối ông ta trước, ừ, chúng con đều hiểu, sẽ không làm vậy."

Sau khi tắm xong thì anh thu dọn phòng tắm, giúp Phàn Kỳ lấy quần áo ra, rồi cho quần áo của mình vào máy giặt.

Tiếp đó, anh gõ cửa phòng. Phàn Kỳ còn nháy mắt ra hiệu cho anh, Trần Chí Khiêm gõ một cái lên trán của cô, đưa cho cô chậu nhựa:

"Phơi quần áo."

Phàn Kỳ nhận lấy chậu nhựa, hỏi:

"Ba anh gọi điện thoại đến là có chuyện gì?"

Thu nhập ở trong nước thấp như vậy, giá gọi điện đến Hong Kong không thấp, bình thường làm gì cam lòng gọi điện thoại?

Nghe cô hỏi chuyện nghiêm túc, Trần Chí Khiêm bớt lúng túng không ít, nói:

"Lưu Tương Niên thật dũng cảm, gọi điện thoại tới đơn vị của ba tôi, dọa ba là tôi xảy ra chuyện."

"Sau đó thì sao?"

"Ba bảo anh không nên tiếp xúc với Lưu Tương Niên."

"Chuyện này là điều chắc chắn. Chỉ sợ là Lưu Tương Niên sẽ không từ bỏ ý đồ. Cái lão đó không chịu trách nhiệm mà lại muốn tất cả mọi thứ."

Phàn Kỳ phơi quần áo xong thì mang chậu ra ngoài, vào nhà ngủ. Tâm trạng hôm nay của cô thực sự tốt, bình thường cũng là cô nghịch trò mèo, hôm nay đến phiên Trần Chí Khiêm. Bình thường anh mặc quần áo dài đi ngủ vào buổi tối, rất toàn diện và đầy đủ hiếm khi có chuyện lúng túng hơn nhiều so với việc cô quên mang lót ngực.

Lần này tâm lý cô rất vững, tiếng ồn của máy điều hòa không khí cũng không thể làm ảnh hưởng đến cô, hài lòng ngủ thiếp đi.

Cô ngủ rất thoải mái, hôm nay Trần Chí Khiêm không ngủ được, nghe thấy người bên gối ngủ như bé heo thì anh nhắm mắt lại tự nhủ mình đi ngủ nhanh một chút! Có lẽ là sau đó sẽ lại có người nào đó đá chân.

Đợi một chút, tại sao cô lại không lăn tới?

Trần Chí Khiêm không ngủ được nghiêng người sang, nhìn Phàn Kỳ ở phía đối diện đang ngủ rất ngoan ngoãn, đột nhiên trong lòng cảm thấy kinh hoảng, tại sao tư thế ngủ của cô lại ngoan ngoãn như vậy? Trong lòng có cảm xúc muốn đánh thức cô.

Lúc này, Phàn Kỳ trở mình, một cánh tay vung tới, đặt ở trên người anh, Trần Chí Khiêm cảm thấy như có cái gì ở trong lòng rơi xuống, cơn mệt mỏi ập tới, nhắm mắt lại thiếp đi.

Phàn Kỳ ngủ một giấc đến khi tỉnh,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip