ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80 Xuyên Thành Vợ Quá Cố Của Lão Đại Hương Giang

Chương 473. Liêu Nhã Triết Tới Cửa Chịu Đòn (2)

Chương 473: Liêu Nhã Triết Tới Cửa Chịu Đòn (1)

Hứa Diệu Nhi ngồi ở trên sô pha cuộn cơ thể lại nức nở. Không biết cô ta đã khóc bao lâu, bà Hứa xông vào phòng, mặt đầy thất vọng mà nói:

"Mẹ thật sự không dạy được con, cút đi! Cút đi!"

Bà Hứa bị con gái thét như vậy, cuối cùng ngừng lại, nhìn bà ta mang theo vẻ mặt thất vọng biểu tình rời đi, Hứa Diệu Nhi càng ôm chân khóc lớn.

Ít lâu sau, tiếng chuông điện thoại vang lên, cô ta cầm lấy điện thoại, bên kia điện thoại là Liêu Nhã Triết, anh ta nói:

"Diệu Nhi, tôi mới mua một quyển tiểu thuyết rất hay, tôi nói cho cô biết, nó buồn cười lắm."

Cô ta nói bằng giọng mũi:

"Phải không? Liêu Nhã Triết, hôm nay tôi có hơi mệt, nếu không ngày mai lại nói?"

Bên kia âm thanh có chút thất vọng, anh ta nói:

"Vậy cũng được! Cô nghỉ ngơi đi."

Hứa Diệu Nhi cúp điện thoại, thấy rất kỳ lạ, anh chỉ nói hai câu ngớ ngẩn, trong lòng cô cảm thấy yên bình một chút. Cô ta ôm chân ngẩn người trên ghế sô pha, ít nhất trong lòng không cảm thấy khó chịu nữa, cô ta thật sự hy vọng trời mau sáng để có thể đi làm.

Đến tối muộn, chuông cửa kêu "Leng keng", Hứa Diệu Nhi nhíu mày, ai đến vào lúc này? Cô ta đi đến cửa nhìn qua mắt mèo thấy người đến là... Liêu Nhã Triết. Đã trễ thế này, anh ấy còn tới làm gì?

Hứa Diệu Nhi mở cửa. Liêu Nhã Triết đứng ở trước cửa, anh cẩn thận nhìn cô, mắt cô ấy sưng đỏ, mũi sụt sịt, anh ta hỏi:

"Diệu Nhi, cô sao thế?"

"Tôi không sao. Sao anh lại đến đấy?"

Liêu Nhã Triết giơ cái túi trong tay lên:

"Hồi sáng cô nói là đau đầu, lúc nãy gọi điện thì tôi thấy hình như cô bị ngạt mũi, tôi nghĩ ngay có phải cô bị ốm rồi không? Sau đó tôi đi mua thuốc đến cho cô này."

"Tôi không bị ốm."

Hứa Diệu Nhi nói. Mặc dù là hiểu nhầm, nhưng đó là tấm lòng của anh ấy.

"Không ốm sao? Mắt cô?" sưng lên to bằng quả óc chó rồi đây này.

"Không phải, chỉ là..."

Hứa Diệu Nhi có chút khó xử, chuyện trong nhà cũng khó mà nói với người khác.

Liêu Nhã Triết sực nhớ ra chuyện gì đó, lấy từ trong túi ra một cuốn tiểu thuyết cổ trang

"Nương tử, đợi ta với"

:

"Vừa nãy tôi kể với cô rồi, tôi đã mua một cuốn tiểu thuyết, nhớ không? Truyện hài lắm. Tôi mang đến cho cô này, đọc nó tâm trạng sẽ tốt hơn."

Chưa cần xem tiểu thuyết, cô thấy anh ta cầm cuốn sách như dâng bảo vật, còn định mở ra đọc. Hứa Diệu Nhi thấy hàng xóm mở cửa đi ra ngoài, anh ta lại đang đứng đây đọc tiểu thuyết ngôn tình, vậy thì mất mặt quá, cô lập tức kéo anh ta vào nhà:

"Vào đi rồi nói."

Lúc Hứa Diệu Nhi đóng cửa lại, Liêu Nhã Triết mới phát hiện họ đang cùng ở trong một căn phòng, anh cúi đầu giở sách đưa cô ấy đọc:

"Cô đọc đoạn này xem."

Hứa Diệu Nhi cúi đầu cầm lấy cuốn sách, nhưng không rõ đầu cuối ra làm sao, đọc cũng không hiểu gì, nhưng tên ngốc này đang mỉm cười đợi cô, cô cũng cười đáp lại: "Hay lắm."

"Diệu Nhi, Phùng Học Minh vẫn đến quấy rầy cô à? Hay cô vẫn chưa buông được anh ta?"

Liêu Nhã Triết hỏi.

Hứa Diệu Nhi đã hiểu tại sao Phùng Học Minh thích ở cùng Liêu Nhã Triết. Dù anh ta nói hơi nhiều, nhưng anh ấy thực sự coi cô như là một người bạn, cực kỳ quan tâm.

"Anh đừng hiểu lầm, tôi và anh ấy thực sự không còn quan hệ gì."

Hứa Diệu Nhi quyết định nói rõ với anh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip