Chương 483: Phùng Học Minh Xoay Chuyển Trời Đất (2)
Phàn Kỳ không quan tâm đến chuyện này, buổi tối nay cô đã rất mệt mỏi nên khi về đến nhà đã ngủ liền một mạch đến trưa hôm sau mới dậy. Trần Chí Khiêm thứ bảy vẫn đi làm, bình thường cậu mợ hai người thường ăn cơm lúc 11 giờ nên lúc này chỉ có một mình cô ngồi ăn. Cô nhìn qua cửa kính thấy cậu đang ngồi trên ghế chỉ huy mợ làm việc.
Phàn Kỳ biết cậu mợ không phải người thích nhàn rỗi, thân thể của cậu cô chưa hồi phục lại không quen tiếng ở đây nên không có gì để giải toả. Cô và Trần Chí Khiêm bình thường cũng đều bận công việc. Hai người họ ở nhà thật sự rất chán.
Mấy ngày trước, trong lúc ăn cơm cậu cẩn thận hỏi cô:
"Niếp Viên, sau vườn có một chỗ đất trống mọc đầy cỏ dại, có muốn trồng một chút rau hay không? Cậu nói chuyện với lão Ngô trồng hoa mấy câu, có thể nhờ ông ấy mua hạt giống giúp."
Cậu biết A Khiêm sẽ không ghét trồng rau, cháu gái vẫn luôn ở thành phố, còn không phân biệt được lúa mì và hành lá hẳn là sẽ ngại bẩn, ghét bỏ.
Mợ nói với cậu:
"Ông không cần lấy hạt giống đến, biệt thự cao cấp như vậy ông lại nghĩ ra để trồng rau."
Không nghĩ tới khi nói với cô, cô sẽ đáp ứng ngay lập tức, sau đó một mặt vui vẻ dắt Phàn Kỳ ra một mảnh cỏ ở góc tường đằng sau vườn nói:
"Ở góc tường này không có ảnh hưởng gì nha!"
"Vậy dùng chỗ này đi."
Phàn Kỳ sau khi đáp ứng muốn đưa tiền cho cậu để nhờ người mua đồ cần thiết.
Xem ra hoa vương sẽ giúp cậu cầm hạt giống và công cụ đến. Hoa vương nhà bọn họ cùng Hứa Huy, Trang Linh Linh dùng chung một cái, hàng ngày đều qua cắt tỉa hoa cỏ cây cối trong nhà, vị hoa vương này đến từ Tô Châu, Thượng Hải và Tô Châu giáp nhau nên có thể hiểu được tiếng, lâu ngày tiếp xúc nên quen thuộc.
"Không sao đâu mợ, cháu cũng muốn thêm một chút hành tỏi gì đó, mợ không biết nha! Lúc nấu ăn cho thêm lá cây tỏi vào canh, màu lá xanh biếc, đã đẹp mà lại còn rất thơm."
Phàn Kỳ quay đầu hỏi:
"Cậu thích mảnh đất nào?"
Phàn Kỳ ăn cơm xong, đi ra sau vườn, mợ cô đang đào đất, Phàn Kỳ ngồi xổm một bên xem một lúc cảm thấy ngứa tay nên cũng giúp mợ đào. Cô chưa từng làm nên không quen với công việc, được cậu mợ sửa cho rất nhiều lần mới có thể làm được, cô cũng thành nghiện đào đất.
"Niếp Niếp! Tỏi, hành lá trồng ở dưới bùn sẽ phát triển tốt."
Thấy Phàn Kỳ thích thú như vậy, hai vợ chồng già cũng rất vui vẻ.
Cậu còn nói:
"Ông lão tưới hoa nói, rau ô liu ở đây chính là dế tuyết, chỉ là cách gọi của mỗi vùng khác nhau. Cậu trồng cho cháu, đến lúc đó cháu dùng một cái bình, ướp một vò đàn, cũng đủ bọn cháu ăn."
"Còn có đồ ăn lạnh nữa sao? Có rau mùi cùng thảo đầu gì đó không? Cháu muốn ăn bánh bao có nhân rau mùi và thảo đầu."
Trần Chí Khiêm từ công ty trở về, thấy mọi người đang bận làm việc ở sau vườn, anh cũng vén tay áo lên đi ra giúp, nghe thấy cô vẫn còn nhắc mãi về bánh bao nhân rau mùi và thảo đầu, cô đối cố chấp với đồ ăn thật sự là không ai bằng.
Anh nói:
"Đừng nghĩ nữa, ở đây thời tiết nóng rau mùi mọc cũng đều bị hỏng, không có ai ăn đâu."
Nghe vậy mợ đáp lại: "Chờ tết âm lịch các con về nhà rau mùi cùng thảo đầu ở nhà cũng là mùa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền