Chương 492: Liêu Nhã Triết Đánh Người (2)
Trần Chí Khiêm nói với Phàn Kỳ, rằng đôi khi đến trường đua không chỉ để xem một cuộc đua ngựa mà hơn thế nữa còn là để giao lưu, tư cách hội viên đua ngựa sẽ sàng lọc được rất nhiều người không có phận sự. Người có tiền thì nhiều, nhưng ngay cả khi những hội viên đua ngựa ấy đăng kí cũng chưa chắc có thể được gia nhập. Cho nên đây là một dịp xã giao.
Chính vì muốn giữ lấy cơ hội giao lưu này mà Trần Chí Khiêm bận rộn xoay sở như chong chóng. Vừa về Singapore được hai ngày, anh đã phải bay đến Nhật Bản. Trước khi rời đi, anh còn đưa cho Phàn Kỳ một tờ đơn đặt xe, nói đây là quà sinh nhật. Ban đầu anh tính đến lấy xe rồi đưa luôn chìa khóa cho cô, nhưng chẳng có xe nào đạt yêu cầu, không có màu mà anh muốn nên đành phải đợi mấy ngày.
Ba ngày sau, Phàn Kỳ nhận được cuộc gọi từ đại lý ô tô, yêu cầu cô đến lấy xe. Đó là một chiếc Volkswagen Beetle cùng màu với gấu Phác Phác. Nếu là kiếp trước, Phàn Kỳ chắc chắn sẽ rất thích SUV, nhưng SUV ở thời đại này không được chia giữa xe hơi và xe địa hình, hơn nữa đường ở Hồng Kông rất hẹp, vậy nên cô lái chiếc xe này quả đúng là vừa vặn.
Chủ nhật, Phàn Kỳ lái chiếc xe màu vàng kem đấy đến trường đua xem đua ngựa. Ông Liêu là thành viên của Câu lạc bộ Jockey, cũng là chủ sở hữu ngựa. Trước kia ông từng mời cô đến, nhưng Phàn Kỳ không có hứng thú gì mấy với cái này, đặc biệt là khi nghe Trần Chí Khiêm nói phải mặc lễ phục để tham dự cuộc đua ngựa ở khu vực thành viên, cô đã thấy phiền chán.
Hôm nay, Phàn Kỳ đến đây không phải để giao lưu. Những ngày này, cô đã giúp ông cụ Viên kiếm được không ít, ông cụ đã chỉ đích danh cô, cuối cùng cô chỉ có thể đến.
Phàn Kỳ đỗ xe giữa những chiếc xe sang trọng, cầm túi bước vào trong. Người Hồng Kông rất thích đua ngựa, vào những ngày đua ngựa như thứ tư hay chủ nhật, có thể thấy rất nhiều đàn ông trung niên ăn mặc giản dị, thậm chí còn đi dép lê, tay cầm Mã Kinh đến xem đua ngựa. Khu vực phổ thông ăn mặc tùy ý, còn khi vào khu vực thành viên thì nam mặc âu phục đi giày da, nữ trang điểm sang trọng, đều mang mũ dạ. Phàn Kỳ cũng nhập gia tùy tục, mặc một chiếc váy dài tay với một chiếc mũ nhỏ có gắn lông vũ.
Sau khi đưa thiệp mời, Phàn Kỳ bước lên cầu thang xoắn ốc, đi qua hành lang treo đầy những bức ảnh về lịch sử kéo dài hàng trăm năm của câu lạc bộ Jockey. Liêu Nhã Triết bước ra, vẫy tay:
"Mau vào đi."
Phàn Kỳ bước nhanh đến, cùng vào với anh. Bên trong đại sảnh đang diễn ra một bữa tiệc. Ông Liêu cùng ông cụ Viên đã đến, hai người đang ngồi một chỗ trò chuyện, con trai của ông cụ Viên là Viên Hải nhìn thấy cô, vẫy tay.
"Ông nội Viên, chú hai."
Phàn Kỳ chào hỏi hai cha con rồi ngồi xuống bên cạnh họ. Liêu Nhã Triết hỏi cô:
"Cô muốn uống cà phê hay đồ uống gì không, để tôi đi lấy."
"Cà phê."
"Dạo này Chí Khiêm không ở Hồng Kông à?"
Ông cụ Viên hỏi.
"Sao ông biết vậy ạ?"
Phàn Kỳ có phần ngạc nhiên.
"Hai đứa mà có thay đổi nhỏ gì là thể nào báo chí với dư luận chẳng xôn xao."
Ông cụ Viên nói.
Phàn Kỳ gật đầu: "Dạ vâng, anh ấy đang mở văn phòng làm việc tại Nhật Bản, hy vọng có thể chiêu mộ thêm nhiều nhân tài gia nhập Thiên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền