Chương 549: Ngoại Truyện - Đến Nhà Bà Ngoại (3)
Thế là suốt chặng đường cô không hề cảm thấy buồn tẻ, bọn họ đi một tiếng mới đến thôn. Phàn Kỳ hiếu kỳ nhìn hai bên đường, thấy một cái cây to trong thôn trang, cô kích động kêu:
"Cái tổ chim kia to thật đấy!"
"Đó là tổ chim ưng."
Cậu út ngồi đằng trước nói.
"Đằng trước có nhiều trâu thật đấy!"
Phàn Kỳ nhìn thấy dưới đồng có rất nhiều con trâu đang tụ tập dưới nước. Tuy kiếp trước đã từng nhìn thấy lúc đi du lịch nhưng thân là một đứa trẻ lớn lên ở thành phố cô vẫn cảm thấy mới lạ như cũ.
Máy kéo dừng trong sân của đội sản xuất, xe vừa dừng lại Trần Chí Khiêm đã nhảy xuống, sau đó ôm Phàn Kỳ xuống dưới. Trần Chí Khiêm nắm một tay vào thành xe còn một tay nắm chặt Phàn Kỳ.
Một dì tầm tuổi trung niên lại gần bọn họ:
"A Hưng, đón cháu trai ở Hồng Kông về rồi à?"
Trần Chí Khiêm chào bà ấy:
"Cháu chào mợ Vĩnh Phúc."
Phàn Kỳ không biết đây là ai, thấy Trần Chí Khiêm gọi thì cô cũng gọi theo:
"Cháu chào mợ Vĩnh Phúc."
"Cô bé nhà em gái A Tam trông cứ xinh như tiên ý, A Khiêm cũng lớn quá, mợ sắp không nhận ra rồi. Phải đến mấy năm cháu không đến đây rồi nhỉ?"
Cậu út nói:
"Nói tào lao! Anh cả đi khám được nên A Khiêm đến tận đây làm công tác tư tưởng để anh ấy đến Hồng Kông phẫu thuật đấy!"
"Lần đó tôi cũng thấy rồi, A Khiêm đến cái rồi đi ngay."
Phàn Kỳ đi sau lưng Trần Chí Khiêm trên con đường đồng nho nhỏ, dọc đường, cậu gọi hết mợ, anh em họ, bà, ông đều được gọi đến. Gần đi đến nhà cậu thì thấy bà ngoại mặc áo sơ mi vải thô màu xanh lam, đầu đội khăn xếp đang đứng ở cổng, sau lưng còn có mợ cả.
Cách một đoạn đường, Trần Chí Khiêm cao giọng gọi: "Bà ngoại!"
Bà ngoại nhiều tuổi hơn bà nội, hồi bé bị bó chân nên đi lại không tiện, mợ cả phải đỡ bà đi về phía trước, hình như mắt bà cụ không được tốt nên phải nhìn chăm chú. Trần Chí Khiêm dẫn Phàn Kỳ đến trước mặt bà, Phàn Kỳ chào:
"Cháu chào bà ngoài."
Bà cụ ngẩng đầu lên quan sát thật kỹ:
"Niếp Niếp đến rồi à."
Phàn Kỳ lại hỏi:
"Cậu cả đâu rồi ạ?"
"Đang mổ dê sau nhà cậu A Căn cháu."
Trần Chí Khiêm nói:
"Cất đồ đi rồi anh đưa em đi xem mổ dê."
"Đẫm máu thế có gì mà xem?"
"Đó là hương vị ngày tết đấy."
Phàn Kỳ bị ông chồng chập mạch kéo ra sau nhà nhìn cậu xả đang treo một con dê lên cây, Phàn Kỳ vừa liếc thấy đã quay phắt đi không dám nhìn, chỉ nghe một tiếng gọi to vang lên:
"A Nhị, bảo vợ cháu đến đây cắn hạt dưa đi."
Trần Chí Khiêm chọc chọc cô, nói:
"Mợ A Căn bảo em đến cắn hạt dưa kìa."
Phàn Kỳ xoay người lại, chỉ thấy một người phụ nữ nông thôn đang đặt một băng ghế dài xuống, sau đó đặt đĩa hạt bí đỏ đã xào chín lên ghế, thấy Phàn Kỳ còn ngại, bà ấy quay sang hỏi Trần Chí Khiêm:
"A Nhị, vợ cháu tên gì?"
"Kỳ Kỳ ạ."
"Kỳ Kỳ, ngồi đi! Mau cắn hạt dưa nào!"
Giờ Phàn Kỳ mới hiểu "A Nhị" là gọi Trần Chí Khiêm, cuối cùng cô cũng hiểu sao nguyên chủ chẳng thể nghe hiểu tiếng ở nơi này, cô cũng không nghe hiểu đâu!
"Cháu cảm ơn mợ A Căn!"
Phàn Kỳ ngồi xuống, Trần Chí Khiêm cầm một hạt dưa nhét vào tay cô, cô cắn một cái nhưng không biết nhổ vỏ đi đâu.
Mợ A Căn nói:
"Cứ nhổ xuống đất đi, tí nữa mợ quét cho."
Phàn Kỳ liếc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền