Chương 562: Ngoại Truyện - Thảm Họa Thị Trường Chứng Khoán 87 (1)
Trang Linh Linh đến Hồng Kông sinh con, Phàn Kỳ cũng đến bệnh viện thăm.
Nhìn bóng dáng nho nhỏ bên trong giường trẻ em, Phàn Kỳ reo lên:
"Oa! Bé thật đáng yêu!"
Trang Linh Linh trêu:
"Đáng yêu? Rõ ràng là rất xấu xí. Giống như khỉ da đỏ vậy."
Phàn Kỳ không đồng ý:
"Chỗ nào vậy?"
Cô đặt ngón tay bên cạnh miệng em bé, miệng nhỏ hơi động đậy, trông thật thích thú, cô cúi đầu hôn một cái:
"Là mùi sữa thơm, thật thích!"
Cô hỏi bảo mẫu bên cạnh:
"Tôi có thể bế bé không?"
Bảo mẫu dạy cô cách bế cục cưng nhỏ, thật mềm mại, ôm ở trong tay cũng sợ làm hỏng!
Trang Linh Linh nhìn con của mình một chút, than thở:
"Luôn muốn có đứa con gái, mua một đống váy nhỏ, lần này thì hay rồi, thằng bé mặc không được nữa."
"Vậy lại sinh một đứa nữa! Nói không chừng sẽ là em gái đó?"
Phàn Kỳ nói.
Trang Linh Linh liếc cô một chút:
"Chị hưởng ứng lời kêu gọi của đất nước, chỉ sinh một đứa. Khi em bé quay về sẽ làm hộ khẩu Bắc Kinh."
"Vậy để em đi? Sau này em sẽ sinh một cô gái nhỏ xinh đẹp."
Phàn Kỳ nói.
Cùng lúc ấy, Trần Chí Khiêm và Dung Viễn từ bên ngoài đi vào.
Trần Chí Khiêm đi tới, nhận lấy đứa bé mềm mại trong tay Phàn Kỳ, Phàn Kỳ lập tức nhắc nhở:
"Cẩn thận, cẩn thận! Đỡ đầu á, đúng rồi!"
Trần Chí Khiêm ôm đứa bé ngồi trên ghế salon, vợ chồng Hứa Huy đi vào. Bà Hứa thấy Trần Chí Khiêm ôm đứa bé thì ngạc nhiên nói:
"Em phát hiện con trai ở Đại Lục ôm em bé rất giỏi!"
Hứa Huy tức giận liếc mắt nhìn vợ, bà Hứa vội giải thích:
"Ý của em là, sau này chọn con rể cho Tiểu Tuệ của chúng ta thì không cần hạn chế với Nam Dương cùng Hồng Kông, nếu như ở Đại Lục có người giống Dung Viễn và A Khiêm thì cũng có thể."
"Em nghĩ rất hay."
Hứa Huy nói với bà ấy.
"Thế nào? Suy nghĩ cũng phạm pháp à?"
Bà Hứa sang đây nhìn đứa bé:
"Nếu không phải Thần Thần quá nhỏ thì em đảm bảo sẽ chọn Thần Thần làm con rể."
"Được rồi! Anh ôm lâu rồi, đưa cho em ôm."
Phàn Kỳ cướp đứa bé từ chỗ của Trần Chí Khiêm. Cô rất thích ôm búp bê, cảm giác thật thú vị khi ôm một đứa bé thật sự.
Hai người từ bệnh viện đi về nhà, trong đầu Phàn Kỳ toàn là hình ảnh đứa bé:
"Trần Chí Khiêm, đứa bé nhà chị Linh Linh có phải là rất đáng yêu không?"
Lúc nãy Trần Chí Khiêm vừa ôm đứa bé mềm mại, trong lòng cũng loạn nhịp.
Kiếp trước anh trừng phạt bản thân, cho là mình mang tới bất hạnh cho quá nhiều người, không xứng đáng có gia đình, không xứng đáng có con cái. Mỗi lần nhìn thấy ba mẹ lớn tuổi, nhìn đứa bé của nhà khác mà lộ ra ánh mắt hâm mộ, ngoài xin lỗi thì cũng chỉ có xin lỗi. Bây giờ tất cả vấn đề đã biến mất, anh và Phàn Kỳ hạnh phúc, người nhà của hai người lại giống như người một nhà.
"Chuyện gia đình cũng đã giải quyết lâu rồi, hơn nữa tình hình kinh tế của chúng ta cũng rất khá. Anh nhớ thị trường chứng khoán sẽ sụp đổ vào tháng sau, em sẽ nhân cơ hội để bán khống hả?"
Trần Chí Khiêm không đợi Phàn Kỳ trả lời, đã tiếp lời:
"Thị trường chứng khoán sụp đổ cỡ lớn như vậy, anh không đề xuất em bán khống, khiến cho người ta cảm thấy không tốt, hơi giống như kiếm tiền trái lương tâm, mặc dù bán khống cũng nằm trong quy định của pháp luật."
Phàn Kỳ nhún vai: "Nhưng mà kiếp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền