ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80 Xuyên Thành Vợ Quá Cố Của Lão Đại Hương Giang

Chương 63. Bộ Đồ Ngủ Dài Tay Vào Mùa Hè (2)

Chương 63: Bộ Đồ Ngủ Dài Tay Vào Mùa Hè (2)

Hôm trước, Phùng Học Minh còn tặng hoa tặng quà ở công ty vợ sắp cưới của mình, hơn nữa tòa nhà kia lại ở bên cạnh Diêu Hoa, Phàn Kỳ biết rõ điều đó. Hôm nay, quay quảng cáo, một ông chủ như anh ta lại đến sớm, chờ đợi cả ngày, buổi tối lại muốn đưa cô trở về.

Phàn Kỳ liếc mắt, cô không nên từ chối anh ta ở đó, hẳn là anh ta sẽ biết khó mà lui sau khi nhìn thấy Trần Chí Khiêm.

"Vì sao?" Trần Chí Khiêm hỏi.

"Vẻ ngoài của anh ta kém xa anh. Có anh rồi thì làm sao tôi có thể vừa ý anh ta chứ?"

Phàn Kỳ nói vô tâm, Trần Chí Khiêm lại nghe hữu ý, chỉ sợ không phải cho rằng Phùng Học Minh không đẹp trai bằng mình, hẳn là cô biết mình là cháu trai Lưu Tương Niên. Cho nên, chắc hẳn là cô cho rằng mình sẽ là người thừa kế duy nhất cho nên mới chuyển chủ ý đến mình?

"Phải không?" Trần Chí Khiêm không tỏ ý kiến, chỉ khẽ cười một tiếng.

Phàn Kỳ phát hiện, tiếng cười này có chút không đúng!

Trong sách nói người này vui buồn bất thường, là bởi vì anh đã trải qua một số việc, nhưng mà không nói lúc còn trẻ anh cũng vui buồn bất thường.

Lúc này, anh lại bày ra một gương mặt lạnh, hẳn là lo lắng sợ cô bị Phùng Học Minh đùa bỡn đúng không?

"Yên tâm đi! Ngày đó anh ta bàn hợp đồng quảng cáo với tôi, thời điểm anh ta đề nghị khoản thù lao không hợp lý là tôi đã biết anh ta có ý đồ khác. Tôi đã ra giá thù lao theo thị trường."

Phàn Kỳ giải thích.

Thang máy đến tầng mười sáu, Phàn Kỳ đi ra ngoài trước, Trần Chí Khiêm theo sau lưng. Cô móc chìa khoá mở cửa.

Căn phòng thực sự quá nhỏ. Phàn Kỳ nhìn thấy mấy quyển sổ tay ôn tập tiếng Anh ở trên bàn, cô vội vàng đi tới ôm quyển sổ tay:

"Ngại quá, anh không ở đây mấy ngày là tôi đã lười dọn dẹp."

Phàn Kỳ ôm sách vào phòng, tìm một cái túi vải dày để nhét vào. Đợi cô đi ra, Trần Chí Khiêm đã cầm nồi đi nấu nước.

"Anh chưa ăn cơm sao?"

Phàn Kỳ hỏi.

"Chưa." Trần Chí Khiêm đáp. Anh chỉ vào chiếc thùng giấy cô vừa nhắc đến:

"Những gì em muốn đều ở bên trong."

"Hả?" Phàn Kỳ hơi kinh ngạc, cô mở cái hộp ra, bên trong có mấy chiếc bình được nylon và giấy bọc lại, ba chai sữa tươi và tương ớt.

Mặt mày Phàn Kỳ hớn hở, lần này tốt rồi, có thể ăn thịt hâm chính tông.

Trong khi đó, Trần Chí Khiêm mở hành lý ra, đưa cho cô một cái túi lớn:

"Mẹ em bảo đưa cho em. Cà rốt khô của núi Tiêu cũng ở trong đó."

Phàn Kỳ đã sớm mở chiếc túi ra, bên trong có kẹo đại bạch thỏ, quả óc chó, còn có hương đậu ngũ vị của miếu Thành Hoàng, và một cân cà rốt khô của núi Tiêu.

Trần Chí Khiêm lấy quần áo bẩn ra, bỏ vào trong máy giặt, sau đó đi ra bếp nấu bát mì đầu.

Phàn Kỳ mở bóc một viên kẹo đại bạch thỏ bỏ vào trong miệng, đây là hương vị lâu ngày không nếm thử. Đối với tầm tuổi của cô, loại kẹo này đã sớm trở thành ký ức của rất nhiều người, bây giờ ăn vào cảm thấy mười phần mùi sữa. Trong miệng có hương vị ngọt ngào, nhìn một đống đồ vật trên bàn, trong lòng cũng cảm thấy thỏa mãn. Cô thấy anh đang ăn mì ở bên cạnh liền nói:

"Trong tủ lạnh có vịt muối, có màng bọc thực phẩm bọc lại rồi, anh lấy ra ăn đi."

Trần Chí Khiêm múc mì ra, mở cửa tủ lạnh, trông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip