ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 73: Dây Chuyền Cổ (3)

Phàn Kỳ đang tại cắt khoai tây thì chuông điện thoại vang lên. Cô cầm điện thoại, nghe thấy tiếng của Phùng Học Minh:

"Phàn Kỳ rất xin lỗi, mẹ tôi giấu tôi nên không biết bà ấy đã nói lung tung."

"Nhưng mà anh biết tình trạng, hẳn là anh nên nói rõ với bà ấy, để bà ấy biết tôi và anh không có quan hệ gì."

Phàn Kỳ nói chuyện rất không khách sáo.

"Tôi..." Phùng Học Minh nhất thời nghẹn lời.

"Còn có chuyện gì khác sao?"

Phàn Kỳ hỏi anh ta.

"Có. Ngày mai em đi tham dự dạ tiệc từ thiện, có muốn mặc lễ phục của bên anh tham gia không?"

Liêu Nhã Triết lại nói với anh ta là cô muốn tham gia tiệc rượu sao? Nhưng mà có vẻ như quay quảng cáo cho người ta thì mình cũng là nhà phát ngôn nhỉ?

"Được!"

"Ngày mai tôi sẽ đưa đồ đến cho em."

"Sau đó trên báo sẽ đăng thêm bài "

Cậu ấm tự thân tặng lễ phục cho Phàn Kỳ" sao?" Phàn Kỳ hỏi.

Phùng Học Minh lập tức đổi giọng:

"Tôi phái người đưa tới."

"3:00 chiều, tôi sẽ đi trang điểm với bà Liêu. Có thể gửi đồ đến trước ba giờ."

"ok." Phùng Học Minh cúp điện thoại.

Sau khi Phàn Kỳ cắt xong khoai tây, măng và đậu rán thì bưng cái thớt gỗ đến chỗ Trần Chí Khiêm. Cô nói với anh:

"Phùng Học Minh nói ngày mai tôi sẽ mặc lễ phục của bọn họ đến tiệc từ thiện."

"Cũng nên, không phải đang hợp tác với nhau sao?"

Trần Chí Khiêm vừa nói vừa chia đậu phộng đã nấu xong thành hai phần, một phần rải chút muối, một phần đặt ở bên cạnh.

"Ừm!" Phàn Kỳ gật đầu, mặt mũi mang theo ý cười, cúi đầu lột vỏ khoai tây. Sau đó cô cầm vỏ khoai tây và vỏ măng đi nhóm bếp.

Quay trở lại, Phàn Kỳ thấy Trần Chí Khiêm dùng dao phết lên thịt thì hỏi:

"Làm thịt chiên sao? Có tương ớt không?"

Vừa dứt lời, Trần Chí Khiêm muốn tức cũng không tức được, muốn cười lại không có cách nào cười, cảm giác giống như biểu cảm rạn nứt.

Phàn Kỳ vò đầu, mình vừa mới nói tương ớt sao? Cô lại không bảo anh mua tương ớt, thực sự là không biết nên nói gì!

"Không có tương ớt thì vẫn ngon."

"Không phải, làm thịt chiên hành đi. Tôi đi nấu, đang không dùng thớt, em đến cắt đậu rán, măng và khoai tây nhé?"

Trần Chí Khiêm nói với cô. Anh nói tiếp:

"Lấy mì sợi trong tủ lạnh ra, tiếp theo cần nấu mì."

Phàn Kỳ mở tủ lạnh ra trông thấy có túi nhựa, mở ra xem, chính là mì Thượng Hải, hỏi:

"Mua ở đâu thế?"

"Bên cạnh công ty có một cái hẻm nhỏ, một cặp vợ chồng Thượng Hải tới, mở một nhà máy mì, mua của bọn họ."

Tại sao lời này lại có chút quen như vậy chứ? Đây không phải cớ cô đi mua thịt vịt muối sao?

Người này thật đúng là hẹp hòi.

"Không gian trong bếp thực sự quá nhỏ, căn bản không chứa được hai người."

Phàn Kỳ nghĩ thầm.

Phàn Kỳ cầm lấy một hạt đậu phộng, nhét vào trong miệng. Trần Chí Khiêm thấy vậy liền nói:

"Còn chưa lạnh cho nên chưa giòn đâu!"

"Không sao cả, ăn trước đã."

Phàn Kỳ nhai đậu phộng, nhìn Trần Chí Khiêm xào tương ớt.

"Ôi trời! Anh không cần tiết kiệm tương ướt, một tí tẹo như thế, không có chút cay nào cả."

Trần Chí Khiêm lại cho thêm một thìa, Phàn Kỳ lại đau lòng:

"Anh nói đúng, cần tiết kiệm một chút. Nếu ăn hết thì sẽ không còn gì."

Trần Chí Khiêm nhìn tương ớt trong nồi còn chưa xào xong, đưa bình cho cô:

"Em làm đi."

Phàn Kỳ vê một hạt đậu phộng, nhét vào trong miệng anh: "Em cũng chỉ thuận miệng nói thôi, tại sao

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip