Chương 1016: Nghe Lén 2
Được vợ khen ngợi, Khương Chính có chút đắc ý:
"Đương nhiên rồi. Chúng ta làm nghề mờ ám bao nhiêu năm nay, nếu không phải anh tính toán chu đáo thì làm sao có thể không có chuyện gì? Lần này cảnh sát tìm đến tận cửa, vấn đề chính vẫn là lúc em liên lạc với Thái Ngọc Thiết, có để lại sơ hở gì không."
Chung Ánh Hồng cau mày:
"Lúc em gọi điện cho Thái Ngọc Thiết, em cố tình hạ giọng nhưng hắn vẫn nghe ra là em. Nếu cảnh sát tìm được tên đó, biết đâu hắn sẽ chỉ nhận em."
Ánh mắt Khương Chính lóe lên một tia tàn nhẫn:
"Thực sự không còn cách nào khác, chỉ có thể để em chịu khổ một chút, dùng thuốc làm hỏng giọng, như vậy hắn sẽ không thể chỉ nhận em bằng giọng nói."
Chung Ánh Hồng cũng là một kẻ tàn nhẫn, không chút do dự gật đầu:
"Được. Nhưng anh phải kiểm soát liều lượng cho tốt, đừng có làm em bị câm thật."
Lăn lộn giang hồ nhiều năm, Khương Chính không biết đã làm câm bao nhiêu thiếu nữ, loại thuốc này anh ta có rất nhiều. Anh ta lục trong ngăn kéo lấy ra một gói thuốc đưa cho Chung Ánh Hồng:
"Pha với nước uống trước khi ngủ, chỉ uống nửa gói. Ngày mai dậy đảm bảo em sẽ giống như bị cảm, ba ngày đầu không nói được, đến khi em nói được, giọng sẽ khàn khàn."
Chung Ánh Hồng nhận lấy thuốc đặt lên bàn trang điểm:
"Được, lát nữa em sẽ uống."
Giải quyết xong vấn đề này, Khương Chính lại hỏi:
"Còn chỗ nào sơ hở nữa không? Em nghĩ kỹ lại xem."
Chung Ánh Hồng nhớ lại cảnh Hạ Mộc Phồn mang chuồng chó đi lúc nãy, có chút không chắc chắn nói:
"Cái kia, chiều cảnh sát đến, đi quanh sân một vòng, cuối cùng mang chuồng chó nhà mình đi, nói là mang đi kiểm tra."
Khương Chính nghe xong, lập tức đứng phắt dậy:
"Chuyện gì thế? Em để lại chứng cứ gì trên chuồng chó vậy?"
Chung Ánh Hồng ngơ ngác lắc đầu:
"Không có mà."
Vẻ mặt Khương Chính trở nên căng thẳng:
"Không đúng! Hạ Mộc Phồn tuyệt đối sẽ không làm những việc vô nghĩa, cô ta mang chuồng chó đi chắc chắn có mục đích. Em nghĩ lại xem."
Chung Ánh Hồng cố gắng nhớ lại:
"Lúc đó em đi theo con mụ xấu xí đó, thấy cô ta ném cái bao tải vào thùng rác. Em ngửi thấy mùi khét, mở ra thì thấy bên trong có xác một con mèo bị cháy đen. Em nghĩ Hạ Mộc Phồn không phải nuôi một con mèo sao? Cô ta đi đâu cũng mang theo con mèo đó, cho nên..."
Nói đến đây, Chung Ánh Hồng dừng lại, nhìn Khương Chính, hai người cùng lúc đứng dậy. Khương Chính tiếp lời:
"Không đúng, nếu như họ Hạ đi đâu cũng mang theo con mèo đó, tại sao cô ta lại cố tình để con mèo ở nhà? Cho dù Lượng Lượng có đáng yêu đến mấy thì cũng không đến mức cảnh sát đồng ý với mọi yêu cầu của cô ta."
Chung Ánh Hồng nói tiếp:
"Họ Hạ thậm chí còn nói, sáng mai sẽ đến đón con mèo, chẳng lẽ con mèo đó có vấn đề gì?"
Trong đầu Khương Chính lóe lên một suy nghĩ kỳ quái:
"Không lẽ con mèo đó thành tinh, biết nhận người, nghe hiểu tiếng người? Hạ Mộc Phồn để con mèo ở đây là muốn cho nó nghe trộm chúng ta nói chuyện?"
Vừa nói ra, Khương Chính lại dập tắt suy nghĩ này. Làm sao có thể chứ, những năm nay anh ta đi lại giữa thành phố và nông thôn, không biết đã bán bao nhiêu trẻ em bị bắt cóc, chưa từng nghe nói có con mèo nào nghe hiểu tiếng người.
Nói đến đây, anh ta dừng lại một chút, giọng điệu chuyển hướng: "Dù sao thì miễn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền