Chương 1018: Nghe Lén 4
Khương Chính vừa về đã nặng trĩu tâm tư, chẳng buồn quan tâm đến con mèo của Hạ Mộc Phồn tên là gì.
Vợ chồng họ đang chuẩn bị ân ái thì đột nhiên nghe thấy tiếng con trai gọi ngoài cửa:
"Tro Than, Tro Than ——"
Nghe tiếng Lượng Lượng gọi, anh ta ngạc nhiên nhìn vợ Chung Ánh Hồng:
"Hoa hồng(*) gì cơ? Lượng Lượng đang gọi gì thế?"
(*) Tro Than (môi hôi), Hoa hồng (mân côi).
Chung Ánh Hồng lập tức đứng dậy khỏi mép giường:
"Hoa hồng cái gì! Lượng Lượng gọi Tro Than, là con mèo mà Hạ Mộc Phồn nuôi."
Khương Chính cũng đứng dậy:
"Mèo mất rồi à? Không ổn rồi, lỡ đâu họ Hạ kia lấy cớ đó đến nhà chúng ta lục soát thì không xong."
Nói xong, anh ta vội vàng mở cửa phòng ngủ, nhìn đứa con trai đang đứng ở phòng khách tầng hai:
"Lượng Lượng, lúc nãy con mèo không phải đang ngồi cạnh con làm bài tập sao? Sao mèo lại mất rồi?"
Lượng Lượng nhìn quanh quất:
"Đúng vậy, Tro Than vẫn ngoan ngoãn nằm bên chân con làm bài tập, sợ nó buồn chán nên con đã đưa cho nó một quả bóng nhỏ để chơi. Nhưng khi con làm xong bài tập thì không thấy nó đâu nữa. Chị cảnh sát nói nó rất ngoan, không chạy lung tung, chắc chắn vẫn ở trong nhà mình, chỉ không biết nó trốn ở đâu thôi."
Khương Chính và Chung Ánh Hồng nhìn nhau, ánh mắt tối sầm lại:
"Nhanh đi tìm đi, đừng để nó chạy mất."
Anh ta còn có một câu không nói ra, đó là: Con mèo chết tiệt này không phải đang trốn ở một góc nào đó nghe lén chúng ta nói chuyện chứ?
Cả nhà đang chuẩn bị đi tìm mèo thì đột nhiên nghe thấy tiếng mèo kêu: "Meo meo..."
Theo tiếng mèo kêu quay đầu nhìn lại, Tro Than từ cầu thang chạy lên, trong miệng dường như đang ngậm một thứ gì đó đen thui.
Lượng Lượng vui mừng kêu lên:
"Tro Than, mày đi đâu thế?"
Nó đưa tay ra định bế.
Tro Than tiến lại gần hơn, Chung Ánh Hồng nhìn kỹ mới thấy rõ Tro Than đang ngậm một con chuột xám xịt trong miệng!
Đuôi con chuột vẫn còn động đậy!
Chung Ánh Hồng giật mình, vội vàng ngăn con trai lại:
"Con ơi, mèo đang bắt chuột, con đừng bế nó."
Tro Than há miệng, quăng con chuột xuống sàn gỗ.
Sau sự việc đó, Chung Ánh Hồng càng thêm lo lắng. Cô thúc giục Khương Chính:
"Ông xã anh nghĩ nhanh đi, em phải làm sao đây? Nếu không tối nay trôi qua, sáng mai họ Hạ đến đón con mèo, lúc đó cảnh sát mà phát hiện ra điều gì thì không kịp nữa đâu."
Khương Chính giơ tay ra hiệu cho vợ đừng làm loạn suy nghĩ của mình, vừa nói vừa sắp xếp lại đầu mối:
"Qua dấu vết trên cái chuồng gỗ, cảnh sát nhiều nhất chỉ chứng minh được bao tải đã tiếp xúc với chuồng chó, cái túi đó đã từng ở trong sân nhà chúng ta, điều này không chứng minh được gì. Con quái vật xấu xí đó là công nhân làm vườn, cô ta xách bao tải đựng rác trong sân nhà chúng ta, có thể là lúc đó đã va quệt vào."
Khương Chính nhìn chằm chằm vào mắt vợ:
"Em đừng lo lắng, nếu cảnh sát hỏi em, em cứ cắn răng nói không biết. Hiểu chưa?"
Chung Ánh Hồng gật đầu liên tục:
"Vâng, cảnh sát nói gì thì nói, dù sao em cũng không biết gì."
Trước đó, Chung Ánh Hồng tự biết mình làm sai, cũng không cãi nữa.
"Nếu em nói với anh sớm hơn, đốt luôn cái chuồng chó đó đi, cảnh sát tìm được cái gì chứ!"
Sau khi quyết định không thừa nhận bất cứ điều gì, Chung Ánh Hồng và Khương Chính cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Chỉ cần họ không thừa nhận, cảnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền