Chương 104: Mười Năm 2
Sau khi mẹ mất tích, ba có gia đình mới, bà nội coi cô là gánh nặng; ông bà ngoại mất sớm, hai người cậu đều có gia đình riêng.
Hạ Mộc Phồn ôm chân ba, vừa khóc vừa hét:
"Mẹ con không chết, đừng gạch tên mẹ..."
Tiếng khóc ai oán nhưng ba cô vẫn nhẫn tâm gỡ tay Hạ Mộc Phồn ra, kiên quyết rời đi.
Có lẽ, vết thương thời thơ ấu cần cả đời để chữa lành. Đi làm lâu như vậy, không một người thân nào của Hạ Mộc Phồn hỏi thăm cô một câu.
—— Công việc mới, môi trường mới có quen không?
—— Quan hệ với đồng nghiệp thế nào?
—— Lương có đủ chi tiêu không?
—— Có bạn trai chưa?
Không một ai nghĩ đến việc quan tâm đến Hạ Mộc Phồn mới vào nghề.
Từ khi thi đỗ đại học, Hạ Mộc Phồn không còn nhận một xu nào của ba. Mặc dù trường học bao ăn, bao ở, bao quần áo và còn phát trợ cấp nhưng những ngày tháng tự mình đi làm kiếm tiền vẫn phải sống khá vất vả.
Bây giờ đi làm có lương, Hạ Mộc Phồn cảm thấy mức lương hơn hai trăm đồng khá cao. Vụ án bắt cóc Tiểu Bảo được thưởng hai trăm đồng, bây giờ lại được thưởng thêm hai trăm đồng nữa, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Hạ Mộc Phồn lại là: Nhiều tiền như vậy, làm sao tiêu hết được đây?
Tôn Tiễn Binh vui vẻ cầm tiền thưởng đến bưu điện gửi tiền cho ông bà, trước khi đi còn không quên nói với Hạ Mộc Phồn:
"Này, cô có muốn gọi điện về nhà báo tin vui không? Cô đi làm chưa được nửa năm đã tham gia hai vụ án lớn, lập công tập thể hạng nhì hai lần, một lần công cá nhân hạng nhì đấy."
Nhìn cái miệng cười toe toét của Tôn Tiễn Binh, không kìm được muốn chia sẻ niềm vui thành công với gia đình, tâm trạng Hạ Mộc Phồn có chút buồn bã, cô xua tay, trên mặt hờ hững:
"Không cần đâu."
Tôn Tiễn Binh còn muốn nói gì đó nhưng đã bị Ngu Kính kéo đi.
Ở chung với nhau nửa năm rồi, chưa bao giờ nghe Hạ Mộc Phồn nhắc đến gia đình, chắc chắn là có nỗi khổ không thể nói. Tôn Tiễn Binh đúng là không biết điều, không có tí tinh mắt nào.
Trở về ký túc xá, Hạ Mộc Phồn bế Tro Than đang nằm ngủ trong ổ lên, tay phải vuốt ve đầu nó. Cảm giác ấm áp truyền đến, Hạ Mộc Phồn mới thấy không còn cô đơn đến vậy nữa. Từ nhỏ Hạ Mộc Phồn đã có thể nghe được tiếng lòng của động vật, thế giới động vật đơn giản và thô bạo, tính cách của cô không tránh khỏi có chút "hoang dã", ghét bị ràng buộc, táo bạo và thẳng thắn.
Cũng vì tin tưởng động vật hơn con người nên cô không dễ dàng thiết lập mối quan hệ thân thiết với người khác.
Tro Than không tham ăn, ban ngày đi lang thang bên ngoài, thức ăn thừa ở căng tin đủ để đối phó, chỉ cần thỉnh thoảng mua ít cá khô cho nó làm đồ ăn vặt là được, không tốn bao nhiêu tiền.
Còn bản thân Hạ Mộc Phồn, đơn vị sở cảnh sát đã phân bổ ký túc xá và đồng phục, ăn ở căng tin không mất tiền, từ nhỏ Hạ Mộc Phồn đã không thích ăn mặc, ngoài việc thỉnh thoảng mua ít cá khô, thịt khô, đến hiệu sách mua sách và đồ dùng văn phòng phẩm, những nhu yếu phẩm cần thiết thì cơ bản không có chỗ nào để tiêu tiền.
Lúc này, Hạ Mộc Phồn cởi bỏ lớp vỏ cứng rắn thường ngày, để lộ ra mặt yếu đuối của mình trước Tro Than.
"Mẹ mất tích rồi."
"Nếu mẹ còn sống, chắc chắn sẽ hỏi chị có đủ tiền tiêu vặt không, quần áo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền