ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 55: Đậu Đậu

Trước đây nhàn rỗi đến mức xương cốt cũng rỉ sét, bây giờ lại được tham gia hai vụ án lớn, Tôn Tiễn Binh rất thỏa mãn. Mặc dù lần này không được nhận huy chương nhưng anh ta cũng rất vinh dự:

"Tiểu Hạ vừa đến, tổ chuyên án của chúng ta mới có việc làm, tốt quá đi!"

Ngụy Dũng nhìn Hạ Mộc Phồn, cảm thấy khá bất ngờ. Còn nhớ lúc Tiểu Hạ mới đến sở cảnh sát, tính cách có phần lạnh nhạt, ít nói, không thích thể hiện, không ngờ theo Nhạc Uyên phá hai vụ án, cả người như thu liễm đi nhiều, quan hệ với đồng nghiệp cũng hòa hợp hơn. Quả nhiên, không ngừng tham gia thực chiến mới có thể trưởng thành nhanh chóng.

Ngụy Dũng lấy ra một tấm giấy khen lớn:

"Các đồng chí, lần này chúng ta hỗ trợ tổ Trọng Án phá vụ án trẻ em mất tích, tuy rằng Cục Cảnh sát thành phố không trao tặng danh hiệu tập thể cho chúng ta nhưng đã phát một giấy khen, sở cảnh sát đường An Ninh chúng ta được tặng danh hiệu Tập thể xuất sắc chào mừng Quốc Khánh."

Đây là vinh dự tập thể hiếm có, mọi người vỗ tay không ngớt.

Ngu Kính đùa:

"Nếu sau này có vụ án, gọi hết mọi người đến, sở cảnh sát chúng ta cố gắng lập thêm một công trạng tập thể!"

Nghe vậy, mọi người đều cười ồ lên, không khí trong phòng họp của sở cảnh sát tràn ngập tiếng cười đùa vui vẻ.

"Lần trước ba mẹ Tiểu Bảo đã tặng ba cờ thưởng, trong đó có một mặt viết mày liễu không nhường mày râu, đó là khen thưởng riêng cho Tiểu Hạ của chúng ta đấy."

Hạ Mộc Phồn mím môi:

"Đó là công sức của mọi người."

Nghe Hạ Mộc Phồn khiêm tốn như vậy, mọi người càng thêm vui vẻ.

Đột nhiên, giữa lúc náo nhiệt ấy, ngoài cửa trụ sở cảnh sát vọng vào tiếng chó sủa.

"Gâu! Gâu gâu! Gâu gâu!"

Tiếng sủa rất gấp và sắc nhọn, lấn át cả tiếng cười nói trong đại sảnh cảnh vụ.

Tôn Tiễn Binh bước ra khỏi cửa, kêu lên một tiếng "Ôi!"

Ngu Kính đi theo sau, nhìn chú chó Teddy lông xoăn màu nâu, đầu buộc một chỏm tóc nhỏ trước mắt, thở dài:

"Đậu Đậu? Sao nó lại chạy đến đây?"

Lão Tiền nói đùa:

"Xong rồi, chắc lát nữa Vương Lệ Hà lại đến báo án."

Vừa dứt lời, Hạ Mộc Phồn chạy đến như một cơn gió, ngồi xổm trước Đậu Đậu đang sủa không ngừng, vẻ mặt nghiêm túc:

"Đừng hoảng sợ, cứ từ từ mà nói."

[Cứu em, cứu em——]

Đậu Đậu mở to đôi mắt ướt sũng, nhìn chằm chằm Hạ Mộc Phồn, nước mắt tràn đầy hốc mắt.

Cảnh sát trong sở cảnh sát nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nhất thời ngây người, nhìn nhau, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

"Chó mà cũng biết rơi nước mắt ư? Thật lạ lùng!"

"Vương Lệ Hà ngược đãi nó à?"

"Không phải đâu, chẳng phải Vương Lệ Hà coi nó như con gái, rất cưng chiều nó à?"

Hạ Mộc Phồn nhìn chú chó Teddy đang run rẩy, hoảng sợ, đưa tay vuốt ve đầu nó, nhẹ nhàng nói: "Đừng sợ."

Thật kỳ lạ, chỉ một động tác và hai chữ của Hạ Mộc Phồn, Đậu Đậu dần dần bình tĩnh lại, bắt đầu vẫy đuôi lia lịa, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ.

Nó mới một tuổi, tương đương với trẻ em tám chín tuổi, đột nhiên gặp phải tình huống khẩn cấp, theo trí nhớ tìm đến sở cảnh sát cầu cứu Hạ Mộc Phồn, vì nó biết chỉ có cô mới hiểu được nó đang nói gì.

[Mẹ ngã trên sàn rồi. ]

[Trong nhà không có ai. ]

[Cứu em với——]

Tiếng rên rỉ của Đậu Đậu lọt vào tai người khác, chỉ là một chuỗi âm thanh vô nghĩa nhưng Hạ Mộc Phồn lại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip