ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67: Sữa 8

Vương Lệ Hà nằm trên giường nghỉ ngơi, sắc mặt tái nhợt, nghe thấy có người đến gần, bà ta từ từ mở mắt ra.

Bắt gặp ánh mắt của Hạ Mộc Phồn, bà ta há miệng, phát ra âm thanh yếu ớt nhưng không nghe rõ.

Hạ Mộc Phồn cúi người, áp tai trái vào môi của bà ta.

"Đậu Đậu..."

Hạ Mộc Phồn nghe xong thì hiểu ngay, nhìn khuôn mặt tiều tụy của bà ta, giọng nói của cô cũng dịu dàng hơn phần nào:

"Yên tâm đi, Đậu Đậu đang ở nhà chờ bà, rất ngoan ngoãn."

"..."

Hạ Mộc Phồn nói:

"Tôi sẽ đến thăm nó mỗi ngày, cho nó ăn một chút."

"..."

Vương Lệ Hà vẫn nhìn chằm chằm Hạ Mộc Phồn, ánh mắt nóng rực.

Hạ Mộc Phồn suy nghĩ một chút:

"Tôi đưa nó đến sở cảnh sát nuôi mấy ngày nhé?"

Nghe vậy, Vương Lệ Hà chớp chớp mắt, cuối cùng vẻ mặt cũng thoải mái hơn.

Kể từ khi con trai ra nước ngoài du học, ngày nào chồng cũng bận rộn công việc không về nhà, người bầu bạn với bà ta nhiều nhất là chú chó nhỏ này.

Bây giờ bà ta bị bệnh phải nhập viện, chồng lại không có thời gian, cũng không có kiên nhẫn chăm sóc cho Đậu Đậu, chỉ có thể nhờ Hạ Mộc Phồn người đã từng giúp bà ta tìm chó, dặn dò cô thường xuyên dắt Đậu Đậu ra ngoài chơi, bấy giờ bà ta mới yên tâm.

Vương Lệ Hà thở hổn hển vài tiếng, cảm thấy trước mắt có một bóng đen bao phủ, ngẩng đầu lên thấy là chồng Chu Diệu Văn, khóe miệng cong lên, rất vui mừng.

Người ta thường nói vợ chồng son trẻ già rồi bầu bạn, mặc dù chồng bà ta thường ít nói, bận rộn công việc nhưng khi bà ta bị bệnh, ông ta có thể ở bên cạnh, lúc quan trọng vẫn đáng tin cậy.

Chu Diệu Văn nhẹ nhàng giơ tay, giúp Vương Lệ Hà đắp chặt góc chăn:

"Được rồi, bác sĩ nói em chỉ quá mệt mỏi dẫn đến cơ tim yếu, phải nghỉ ngơi thật tốt. Đừng nói nữa, ở đây đã có anh rồi."

Vương Lệ Hà ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Cùng lúc ấy, bên ngoài phòng bệnh, khi nghe Tôn Tiễn Binh gọi Vương Lệ Hà là "chị Vương" có vẻ rất thân thiết, Chu Diệu Văn đã nghiêng mặt sang một bên.

Ánh nắng chiếu tới, rọi vào cặp lông mày đang cau chặt của ông ta, có thể thấy ông ta đang cố nhẫn nhịn:

"Cảm ơn hai người nhưng ở đây có tôi là đủ rồi, không làm phiền các đồng chí ở sở cảnh sát."

Tôn Tiễn Binh vẫn tươi cười:

"Không phiền không phiền. Tiểu Hạ, em vào xem chị Vương đã tỉnh hay chưa, có cần uống nước gì không. Anh sẽ đi hỏi bác sĩ thử xem sau phẫu thuật cần chú ý những gì."

Hạ Mộc Phồn đáp lại một tiếng, rồi đi qua người của Chu Diệu Văn thẳng đến phòng bệnh, chính là cảnh vừa diễn ra lúc trước.

Chu Diệu Văn đưa tay định cản lại nhưng Hạ Mộc Phồn đã nghiêng người tránh đi, linh hoạt né tránh, thuận lợi bước vào phòng bệnh, đến bên cạnh Vương Lệ Hà. Sau khi Chu Diệu Văn ra hiệu cho Hạ Mộc Phồn rời khỏi phòng bệnh nhưng lại phát hiện cô ta không nhúc nhích, anh ta liền hạ giọng nhắc nhở:

"Đồng chí cảnh sát, xin hãy rời khỏi phòng bệnh, vợ tôi cần phải nghỉ ngơi."

Hạ Mộc Phồn nhìn xung quanh.

Đây là một phòng bệnh đôi nhưng một chiếc giường khác thì trống.

Trong phòng bệnh có nhà vệ sinh, ban công, tiện nghi đầy đủ.

Trước mắt Chu Diệu Văn đang thúc giục đuổi đi, ánh mắt Hạ Mộc Phồn tối sầm lại, nhẹ nhàng rời khỏi phòng bệnh, đứng ở hành lang trước cửa.

Tôn Tiễn Binh nhìn thấy cô, nhẹ giọng nói: "Bác sĩ nói bệnh nhân cần phải

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip