ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 81: Rạn Nứt 11

Cảm giác như bị người ta tát một cái thật mạnh vào mặt, lần đầu tiên Vương Lệ Hà cảm thấy mình thật vô tình và lạnh lùng. Ngay cả Hạ Mộc Phồn, một người chưa từng gặp dì Hồng, cũng có thể nghĩ đến việc dì Hồng về quê có thể gặp nhiều nguy hiểm nhưng bản thân bà ta, người được dì Hồng chăm sóc yêu thương mấy chục năm, lại không hề nghĩ đến bà ta một chút nào. Tất cả những điều Hạ Mộc Phồn nói, bà ta đều chưa bao giờ nghĩ đến.

—— Có lẽ dì Hồng rời đi là có nỗi khổ riêng, có lẽ bà ta sẽ bị bắt nạt ở quê.

Kể từ khi bà ta biết chuyện, dì Hồng vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc cho bà ta, yêu thương bà ta, không bao giờ than khổ, không kêu mệt. Nhưng tại sao một người ngoài cuộc như cô lại có thể nghĩ đến điều mà chính bản thân bà ta lại chưa từng nghĩ đến?

Vương Lệ Hà vội vàng nắm lấy tay Hạ Mộc Phồn, giọng bắt đầu run rẩy:

"Dì Hồng có nỗi khổ gì chứ? Tôi chưa bao giờ nói đuổi dì ấy đi, cũng không ghét bỏ dì ấy. Lúc dì ấy đi, tôi đã đưa một số tiền, liệu có hại dì ấy không? Cô hãy giúp tôi tìm dì ấy về đi, giúp tôi tìm dì ấy về đi, tôi cầu xin cô."

Hạ Mộc Phồn nhìn mặt bà ta, xác nhận bà ta thật lòng chứ không hề giả vờ, lúc này mới gật đầu nói:

"Chúng tôi có thể giúp bà tìm dì Hồng trở về. Nhưng có giữ được dì ấy ở lại hay không thì phải do bà nghĩ cách."

Vương Lệ Hà gật đầu lia lịa, những giọt nước mắt đọng trong mắt của bà ta rơi xuống:

"Được, được, được, tôi sẽ hỏi rõ ràng, cũng sẽ sắp xếp ổn thỏa. Ngoài Diệu Văn và con trai, dì Hồng là người thân thiết nhất của tôi, chắc chắn tôi sẽ nghĩ cách giữ dì ấy ở lại, phụng dưỡng dì ấy đến cuối đời."

Ánh mắt Hạ Mộc Phồn lóe lên, sắc bén:

"Nếu như nỗi khổ của dì ấy là vì chồng của bà thì sao?"

Vương Lệ Hà ngẩn người:

"Sao có thể chứ? Diệu Văn là người rất ôn hòa, rất tôn trọng dì Hồng. Dì Hồng nói đau đầu gối, anh ấy đã chở dì ấy đến bệnh viện khám bệnh, sau đó khi dì Hồng nói muốn rời đi, anh ấy cũng là người đưa tiền dưỡng lão."

Hạ Mộc Phồn không tranh cãi với Vương Lệ Hà:

"Tôi chỉ nói nếu như mà thôi."

Hạ Mộc Phồn càng không nói rõ, bà ta càng thấy chột dạ. Ánh mắt Vương Lệ Hà mơ hồ, ngơ ngác nhìn Hạ Mộc Phồn. Nhiều chi tiết mà bà ta bỏ qua đột nhiên ùa về, buộc bà ta phải xé toạc bức màn hiện thực.

—— Dì Hồng gọi bà ta là "Lệ Hà" nhưng khi gọi Chu Diệu Văn, bà ta luôn dùng kính ngữ: tổng giám đốc Chu.

—— Khi Chu Diệu Văn không có ở nhà, thái độ của dì Hồng rất tự nhiên và thoải mái. Nhưng chỉ cần Chu Diệu Văn ở nhà, dì Hồng sẽ trở nên gò bó.

—— Trước khi rời đi, dì Hồng đã nắm tay bà ta, mắt đỏ hoe. Dường như bà ta có rất nhiều điều muốn nói nhưng cuối cùng chỉ dặn dò đơn giản vài câu:

"Đừng cãi nhau với tổng giám đốc Chu, hãy chiều theo cậu ta một chút, sống thoải mái lên, đừng so đo tính toán."

Hạ Mộc Phồn khựng lại một lát rồi đứng dậy:

"Cụ thể là vì lý do gì thì bà đi hỏi dì Hồng là biết ngay. Bà được bà ta yêu thương mấy chục năm, đáng lẽ nên báo đáp bà ta cho tốt, đừng để bà ta buồn lòng."

Vương Lệ Hà ngẩng đầu nhìn Hạ Mộc Phồn, không hiểu tại sao cái

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip