Chương 110:
Tề Bá Hiên không nói gì, trong mắt anh ta là một khoảng im lặng.
Nhưng ngay vào lúc này Lữ Nhã đột nhiên cười một tiếng, nói:
"Tình cảm vợ chồng hai người thật sự rất tốt, vừa rồi khi anh Vu nói chuyện thì vợ của anh vẫn một mực sùng bái nhìn theo anh."
Ôn Chỉ Văn: "???"
Cái gì gọi là sùng bái nhìn theo? Đây rõ ràng là ánh mắt tán thưởng.
Mọi người đều phóng ánh mắt trêu ghẹo đến chỗ cô. Trong lòng Ôn Chỉ Văn vô cùng bi phẫn.
Vu Hoài Ngạn cũng quay đầu nhìn thoáng qua bên này, Ôn Chỉ Văn hoàn toàn không hiểu một chút gì trong đôi mắt ấy.
Được rồi, được rồi, loại thời điểm này không thể giống như xe tuột dây xích được, thế là cô đá nhẹ vào chân Vu Hoài Ngạn.
Ôn Chỉ Văn ngẫm nghĩ, sau đó ngượng ngùng cười mà không phản bác lại Lữ Nhã.
Nhưng ngoài miệng vẫn nói:
"Thật ra mọi người nói đến kỹ thuật gì đó tôi đều nghe không hiểu, nhưng là một người sử dụng điện thoại di động, tôi rất chờ mong vào dáng vẻ của nó trong tương lai.
Giống như điện thoại di động dùng mấy năm trước cũng chỉ để trò chuyện, nhưng điện thoại di động hiện tại đã có thể gửi tin nhắn, vậy sau này thì sao? Có phải nó sẽ còn thêm những chức năng như nghe nhạc, chụp ảnh, đọc sách, lên mạng?
Tôi vẫn rất chờ mong vào một ngày như thế, đồng thời tôi rất tin tưởng chồng của tôi có thể làm được."
Có thể làm được hay không cũng không quan trọng, cứ khoác lác trước như thế cũng không sao.
Dù sao điều cô cần làm chính là thể hiện bản thân mình rất tin tưởng vào người chồng của mình.
Sau khi Ôn Chỉ Văn nói xong, những người khác đều im lặng rất lâu.
Loại yên tĩnh này khiến Ôn Chỉ Văn rất nghi ngờ, lẽ nào cô đã khoác lác quá lố rồi?
Nhưng rất nhanh sau đó, đột nhiên Tề Bá Hiên cười to nói:
"Vu Hoài Ngạn, sức tưởng tượng của vợ cậu rất lợi hại!"
Vu Hoài Ngạn cũng buồn cười: "Đúng vậy!"
Ôn Chỉ Văn thật sự không biết mấy người này rốt cuộc là khen ngợi hay trêu chọc cô.
Nhưng khi nhìn thấy biểu cảm tự hào trên mặt của Vu Hoài Ngạn, Ôn Chỉ Văn đoán có lẽ là vế trước. Điều này khiến cô không nhịn được cũng kiêu ngạo ngồi thẳng lưng.
"Tôi cũng rất chờ mong ngày đó."
Tề Bá Hiên đột nhiên đứng lên, nói với Vu Hoài Ngạn:
"Cùng nhau vào phòng sách của tôi trò chuyện đi!"
Vu Hoài Ngạn đứng lên đi theo.
Vu Cẩn đi đến ngồi bên cạnh Ôn Chỉ Văn, nhịn không được cũng nói:
"Ý tưởng vừa rồi của chị thật sự không tệ."
Ôn Chỉ Văn thầm nghĩ, đó là dĩ nhiên, bởi vì cô có trí nhớ của thời đại sau này.
"Không có gì đâu, cũng chỉ là tùy tiện nghĩ lung tung mà thôi."
Ôn Chỉ Văn chột dạ.
*
Sau khi bước ra khỏi phòng sách của Tề Bá Hiên, tâm trạng Vu Hoài Ngạn rất tốt. Ôn Chỉ Văn suy đoán có lẽ mọi việc rất thuận lợi.
Sau khi trở lại khách sạn, Ôn Chỉ Văn cũng không muốn nói đến vấn đề công tác của anh, nhưng Vu Hoài Ngạn lại không chịu buông tha cho cô. Anh đẩy Ôn Chỉ Văn dựa sát vào tường, cười nói:
"Hôm nay ở Tề gia... em tin tưởng anh đến vậy sao?"
Ôn Chỉ Văn bị ánh mắt của anh làm cho không được tự nhiên.
Cô nhịn không được đưa tay che ánh mắt anh lại, đẩy anh ra:
"Anh phiền quá!"
Lúc đó còn đỡ, bây giờ nhớ lại Ôn Chỉ Văn chỉ cảm thấy xấu hổ chạy đến tận từng kẻ chân.
"Muốn di động có thể nghe nhạc, chụp ảnh, đọc sách, lên mạng?"
Vu Hoài
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền