Chương 182:
Ôn Chỉ Văn vừa lúc gọi điện thoại cho Tạ Thục Anh sau khi ăn sáng xong, ngồi ở trước cửa sổ sát đất phơi nắng. Ăn tết Nguyên Đán xong, không bao lâu nữa cũng đã đến 30 âm lịch, Ôn Chỉ Văn muốn hỏi Tạ Thục Anh xem 30 tết năm nay muốn sắp xếp như thế nào, là vẫn đi đến Nam Thành ăn tết, hay là ăn tết ở ngay Bắc thị bên này.
Ở đầu dây bên kia, Tạ Thục Anh, lúc chuông điện thoại vang lên, cháu gái nhỏ đang chống tay ở trên bàn. Bà ấy vẫy vẫy tay với cháu gái, gọi:
"Điềm Điềm, qua đây với bà nội nào!"
Sau khi ôm cháu gái, bà ấy mới nhận điện thoại. Điện thoại trong nhà không thể hiển thị dãy số gọi đến, Tạ Thục Anh cũng không biết là ai gọi tới, sau khi "A lô" một tiếng, ngay lập tức đã nghe thấy giọng nói ngọt ngào truyền đến từ bên kia ống nghe:
"Mẹ, là con đây!"
Nghe thấy giọng của Ôn Chỉ Văn, trên mặt Tạ Thục Anh nở nụ cười tươi tắn, đáp:
"A, là Chỉ Văn à? Ăn cơm chưa?"
"Con ăn rồi, mẹ ăn chưa?"
Ôn Chỉ Văn nói vài câu việc nhà với Tạ Thục Anh.
Điềm Điềm cảm thấy rất hứng thú với điện thoại trong tay bà nội, duỗi tay nhỏ muốn bắt chơi. Tạ Thục Anh chỉ có thể đưa ống nghe điện thoại tới bên tai cô bé. Ôn Chỉ Văn cũng cười trêu chọc cháu gái nhỏ vài câu, bảo cô bé gọi mình là thím. Nhưng mà đưa cho một đứa bé mới một tuổi nghe thì hoàn toàn không hiểu cái gì, lời để nói cũng không nhiều lắm, rất nhanh đã mất hứng thú.
Tạ Thục Anh bảo Điềm Điềm đi sang chỗ khác mà bà ấy có thể nhìn thấy để chơi, rồi mới cầm điện thoại nói chuyện với Ôn Chỉ Văn tiếp. Ôn Chỉ Văn liền thuận thế hỏi về sắp xếp của dịp tết năm nay.
Tạ Thục Anh cầm điện thoại nghĩ nghĩ nói:
"Năm nay để mẹ về Bắc thị ăn tết đi, dù sao cũng không thể để cho các con chạy đến Nam Thành bên này mãi được."
Hơn nữa —— Tạ Thục Anh nhìn cháu gái nhỏ đang ngồi ở thảm trải trên sàn nhà, tự chơi đến vui vẻ.
*
Cùng lúc ấy, ở nhà của Ôn Chỉ Văn, cô ngủ đến 10 giờ sáng mới rời giường. Kéo bức rèm ra cô mới phát hiện bên ngoài trời trong nắng ấm, mặt trời đã lên cao rực rỡ. Mở cửa sổ ra cho thông gió thông khí rồi Ôn Chỉ Văn mới đi xuống lầu. Lúc ăn bữa sáng, Ôn Chỉ Văn ngẫm nghĩ chút rồi nói:
"Dì Dương, chờ chút nữa dì đổi khăn trải giường trong phòng giúp tôi nhé."
"Được, hôm nay vừa khéo trời nắng to."
Dì Dương đồng ý ngay:
"Đợi chút nữa tôi sẽ đi lên."
Trong nhà họ Vu có máy giặt, việc giặt giũ chăn nệm cũng không phiền lắm.
Sau khi ăn sáng xong, Ôn Chỉ Văn cảm thấy câu trả lời vừa rồi của Vu Hoài Ngạn không có vấn đề gì cả! Vì bây giờ cô đã quá buồn ngủ, đầu óc cũng có chút choáng váng, Ôn Chỉ Văn hàm hồ mà quan tâm một câu:
"Trên đường chú ý an toàn."
Cũng không chờ Vu Hoài Ngạn trả lời, cô lật người một cái rồi ngủ tiếp.
Nhìn thấy cảnh này, Vu Hoài Ngạn quả thực không biết nói sao cho vừa. Thuận tiện nhớ lại cảnh tượng tối hôm qua, Vu Hoài Ngạn xoa huyệt thái dương. Thật ra tửu lượng của anh cũng ổn, vừa bắt đầu đúng là có chút men say, nhưng vẫn chưa đến mức không biết gì cả. Huống chi, uống say cũng không phải không có chỗ tốt. Ít nhất để cho anh biết được một vài ý nghĩ của cô.
Thích anh có tiền lại còn không thích về nhà? Thích anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền