Chương 198: Lo Lắng
Buổi tối hôm ấy, Tạ Thục Anh gọi Vu Hoài Ngạn lại, nhìn anh rồi cười, mở lời:
"Có muốn tâm sự với mẹ không?"
Vu Hoài Ngạn ngạc nhiên nhìn về phía Tạ Thục Anh, hiểu rõ đây là mẹ anh đang có chuyện muốn nói.
"Vâng, mẹ nói đi."
Vu Hoài Ngạn gật đầu, ngồi xuống sô pha.
Tạ Thục Anh cũng không vội vàng đi thẳng vào vấn đề, mà tùy tiện nói chuyện phiếm câu được câu không một lúc.
Cho đến tận lúc cuối cùng, bà ấy mới nhìn về phía Vu Hoài Ngạn, dò hỏi:
"Tình cảm của con và Chỉ Văn..."
"..." Vu Hoài Ngạn cũng không bất ngờ cho lắm:
"Mẹ nhìn ra rồi à?"
"Không phải là rất rõ ràng sao?"
Tạ Thục Anh đương nhiên đáp.
Vu Hoài Ngạn: "..."
Tuy rằng anh không bất ngờ về chuyện Tạ Thục Anh có thể nhận ra, nhưng bà ấy lại nói thẳng ra như vậy cũng khiến anh cảm thấy có chút mất tự nhiên.
"Muốn nghe lời khuyên của mẹ không?"
Tạ Thục Anh cười nói.
"... Mẹ nói đi."
Vu Hoài Ngạn khiêm tốn hỏi.
Tạ Thục Anh dựa theo những gì bà quan sát được trong mấy ngày qua, ngẫm nghĩ rồi nói:
"Đàn ông ấy à, có đôi khi có thể học cách tỏ ra yếu thế, con phải khiến đối phương đau lòng cho con."
Vu Hoài Ngạn: "..."
Lời khuyên này nghe qua thật sự không đáng tin cậy.
Tạ Thục Anh nhận tờ giấy, trên mặt rất bình tĩnh, thật ra bà không hề lo lắng chuyện chuyến đi ngày mai.
Sau khi nói chuyện phiếm với Tạ Thục Anh xong, Vu Hoài Ngạn như đang suy nghĩ gì đó rồi trở về phòng ngủ.
Vừa đẩy cửa bước vào, anh đã thấy Ôn Chỉ Văn vừa tắm rửa xong, cả người thơm ngào ngạt, đang chuẩn bị chui vào ổ chăn.
Thấy anh trở về, cô hỏi:
"Về rồi hả?"
Tiếp đó, cô vén chăn của mình lên một cái, tuyên bố:
"Ngày mai em phải đưa mẹ ra sân bay, em ngủ trước, anh đừng tới làm phiền em, ngủ ngon!"
Cô còn tiện tay tắt luôn đèn ngủ bên phía mình.
Vu Hoài Ngạn bất đắc dĩ đi qua xốc chăn lên rồi nằm xuống.
Anh trợn tròn mắt nhìn trần nhà đen nhánh, yên lặng gạt bỏ đề nghị vừa rồi của Tạ Thục Anh.
Cái gì mà yếu thế, chuyện đó là không thể nào.
*
Sau khi Tạ Thục Anh rời đi, Ôn Chỉ Văn lại cảm thấy có vài phần không quen.
Dù sao thì mấy ngày nay cô và Tạ Thục Anh cũng đã ở chung sớm chiều, khó tránh khỏi sẽ có chút cảm giác không nỡ.
Không giống như Vu Hoài Ngạn, chỉ là buổi tối về nhà gặp Tạ Thục Anh vài lần.
Tuy nhiên, loại cảm xúc không nỡ kia rất ngắn ngủi, Ôn Chỉ Văn rất nhanh đã quay trở lại cuộc sống thường ngày của mình.
Không có việc gì thì cô chơi máy tính hoặc ra ngoài mua sắm, hoặc là đến salon và công ty bên kia xem tình hình thế nào.
Trong khi Ôn Chỉ Văn mỗi ngày trôi qua đều rất vui vẻ, thì Vu Hoài Ngạn bên kia lại gặp phải một chút vấn đề.
Thời gian anh về nhà mỗi ngày trở nên càng ngày càng muộn, có đôi khi thậm chí suốt một đêm cũng không về.
Rõ ràng anh không đi công tác, hai người ở ngay cùng dưới một mái hiên, vậy mà Ôn Chỉ Văn có mấy ngày cũng không nhìn thấy bóng dáng anh lần nào.
Nếu không phải ngày hôm sau khi cô tỉnh lại, nhìn thấy chăn gối bên cạnh có nếp nhăn như bị người đắp, và quần áo mà anh thay ra thì Ôn Chỉ Văn cũng phải cho rằng anh chưa về nhà lần nào.
Bận rộn khác thường như vậy, cho dù là Ôn Chỉ Văn cũng bắt đầu có chút lo lắng.
Vì vậy, buổi tối hôm ấy,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền