Chương 204: Tức Giận
Lúc Ôn Chỉ Văn gửi tin nhắn đến cho Vu Hoài Ngạn, cô bảo mình đã đến bên dưới lầu.
Bây giờ đã một giờ trôi qua rồi, cô vẫn chưa lên đến nơi.
Vốn tưởng rằng khi quay lại văn phòng của mình, Vu Hoài Ngạn sẽ nhìn thấy hình dáng cô ngồi bên trong.
Nhưng không ngờ bên trong văn phòng không có người, dấu vết cô đã từng đến đây cũng không có.
Cuối cùng Vu Hoài Ngạn cũng ý thức được có điều không đúng.
Vu Hoài Ngạn cầm điện thoại di động lên, muốn gọi điện thoại cho cô.
Nhưng điện thoại còn chưa được kết nối thì cửa phòng lại bị gõ.
"Vào đi." Vu Hoài Ngạn trầm giọng nói.
Cửa vừa được đẩy ra, có thể nhìn thấy dáng vẻ Hoàng Minh Đức lấp ló bên ngoài cửa.
Vu Hoài Ngạn cho rằng anh ta có chuyện gì liên quan đến công việc nên hỏi: "Có việc?"
Ánh mắt của Hoàng Minh Đức quét một vòng khắp văn phòng của anh, khi thấy chỉ có một mình Vu Hoài Ngạn bên trong mới thoải mái đi vào. Anh ta tỏ vẻ hứng thú, hỏi:
"Nhanh như vậy mà anh đã cơm nước xong xuôi rồi à? Chị dâu đâu? Chị ấy cũng đi về rồi sao?"
Nghe nói như thế, Vu Hoài Ngạn nhìn về phía Hoàng Minh Đức, hỏi:
"Hai người gặp nhau?"
"Ừ, chị dâu không nói với anh sao?"
Hoàng Minh Đức hỏi lại. Cuối cùng anh ta ai oán nói thêm:
"Cũng đúng, em cũng đâu phải quan trọng gì."
Vu Hoài Ngạn: "..."
"Anh Ngạn, em thật sự rất hâm mộ anh."
Hoàng Minh Đức nói:
"Chị dâu tốt với anh biết bao nhiêu, còn mang cơm đến cho anh. Bao giờ em mới được hưởng thụ đãi ngộ này nhỉ?"
Vu Hoài Ngạn không thèm quan tâm mấy câu Hoàng Minh Đức lẩm bẩm, anh chỉ cảm thấy chuyện này rất không thích hợp.
Giống như một đống hỗn loạn. Thế là anh bắt lấy một đầu manh mối.
"Hai người gặp nhau ở đâu?"
Vu Hoài Ngạn nhìn Hoàng Minh Đức.
"Còn có thể ở đâu, đương nhiên là dưới lầu."
Hoàng Minh Đức cảm thấy kỳ lạ.
Dưới lầu?
Vu Hoài Ngạn cảm thấy mình đã nắm bắt được điều gì đó.
"Tán gẫu?" Anh hỏi.
"Ừm!"
"Tán gẫu chuyện gì?"
Vu Hoài Ngạn hỏi.
Cùng lúc ấy, ở một nơi khác.
Nghĩ đến cuộc trò chuyện vừa rồi, Hoàng Minh Đức đã bày ra vẻ mặt vui cười, nói:
"Chị dâu, chị cũng đừng quá lo lắng! Hiện tại mọi chuyện cũng đã được giải quyết xong rồi."
Ôn Chỉ Văn ngạc nhiên:
"Đã giải quyết xong?"
Sao cô lại chưa nghe Vu Hoài Ngạn nói đến chuyện này nhỉ?
Mỗi ngày Vu Hoài Ngạn về nhà thì tâm trạng đều không được tốt lắm, cô còn cho rằng không có tiến triển gì...
"Đúng vậy, may mắn là có anh Ngạn."
Hoàng Minh Đức bắt đầu khoác lác:
"Trên thế giới này không có phiền phức nào mà canh Ngạn lại không giải quyết được. Chị dâu, em nói cho chị nghe..."
Hoàng Minh Đức nhắc đến những kỹ thuật tiên tiến nhất, dù sao Ôn Chỉ Văn cũng nghe không hiểu gì.
Nhưng nghe công ty không có chuyện gì thì Ôn Chỉ Văn rất vui mừng.
"Giải quyết xong là được rồi."
Ôn Chỉ Văn thở phào nhẹ nhõm.
"Đúng vậy, một tuần lễ trước đã giải quyết xong cả rồi."
Hoàng Minh Đức phụ họa:
"Anh Ngạn rất lợi hại."
Nghe nói đến đây, Ôn Chỉ Văn lập tức mở to mắt, gằn từng chữ hỏi:
"Một tuần trước?"
Hoàng Minh Đức gật đầu:
"Có phải rất lợi hại không?"
Ôn Chỉ Văn cười, chậm rãi nói:
"Ừ. Đúng. Là. Rất. Lợi. Hại!"
Hoàng Minh Đức nhìn đồng hồ, nói:
"Ôi, đã đến giờ này rồi à! Chị dâu, chị đưa cơm lên đó đi ạ, em cũng đi ăn cơm đây."
"Được, anh đi thong thả!"
Ôn Chỉ Văn tạm biệt anh ta.
Ôn Chỉ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền