Chương 206: Khó Dỗ
Vu Hoài Ngạn vẫn đứng trước cửa phòng ngủ, anh do dự mấy giây, sau đó vẫn gõ cửa thử.
Không trả lời, đúng như anh dự đoán.
Vu Hoài Ngạn bất đắc dĩ dựa bả vai mình vào cánh cửa, vừa mở miệng nói:
"Chỉ Văn, mở cửa!"
Trong phòng ngủ, Ôn Chỉ Văn kéo chăn trùm kín đầu, cô không phản ứng với anh.
Hai người giằng co bằng một trận im lặng kéo dài.
Giống như đã qua rất lâu, nhưng thời gian thực tế lại không phải quá dài, lỗ tai Ôn Chỉ Văn giật giật, cô lắng nghe tiếng bước chân của Vu Hoài Ngạn.
Thế nhưng cô không nghe thấy tiếng bước chân đã quay lại ngoài hành lang kia.
Rõ ràng vừa rồi cô còn không muốn gặp anh, nhưng lúc anh thật sự rời đi cô lại càng tức giận hơn.
Người đàn ông này sao thế nhỉ?
Anh cứ như thế mà đi sao?
Ôn Chỉ Văn buồn bực không thôi, cô nện mấy phát thật mạnh vào chiếc gối đầu của Vu Hoài Ngạn.
Cùng lúc ấy, Vu Hoài Ngạn vẫn đứng ngoài hành lang, trước cửa phòng ngủ. Cơ thể anh cao lớn đã ngăn chặn hầu hết ánh sáng, khiến cả người từ trên xuống dưới đen như mực, giống như một con quái vật ẩn núp trong bóng tối.
Không gian im lặng, chỉ có tiếng của những chiếc chìa khóa trong xâu chìa khóa dự bị va vào nhau trong không trung, tạo ra tiếng kêu giòn giã.
Mãi đến khi ở khóa trên cửa vang lên tiếng động, trong vô thức Ôn Chỉ Văn vừa quay qua đã nhìn thấy Vu Hoài Ngạn đẩy cửa phòng ngủ ra.
Trong phòng ngủ, đèn tắt tối đen.
Ôn Chỉ Văn hoàn toàn quên mất trong nhà có thứ gọi là chìa khóa dự phòng, một đôi mắt xinh đẹp lập tức trừng nhìn anh.
Nhưng rất nhanh sau đó cô đã ý thức được anh căn bản sẽ không nhìn thấy được biểu cảm trên mặt mình...
Thế là Ôn Chỉ Văn càng cảm thấy khó chịu hơn.
Vu Hoài Ngạn cũng không bật đèn, anh đi thẳng đến chỗ cô.
Anh cúi người, xích lại gần gương mặt cô, giống như anh đang cố gắng nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt cô: "Tức giận?"
Ôn Chỉ Văn nghiêng đầu tránh đi, thái độ thế nào cũng đã rõ ràng.
Nhưng Vu Hoài Ngạn không cho phép cô tránh đi:
"Em cho rằng anh đi rồi?"
Anh không nhắc đến chuyện này thì thôi, vừa nhắc đến Ôn Chỉ Văn lại lên cơn tức, cô hầm hừ nói:
"Anh đi ra ngoài cho em!"
Vu Hoài Ngạn rất vô lại: "Không."
Đừng đùa, chưa dỗ dành được tiểu tổ tông này, anh nào dám đi đâu?
Ôn Chỉ Văn ở trên giường bỗng nhiên ngồi dậy.
Ôn Chỉ Văn bị dáng vẻ vô lại này của anh làm cho bất ngờ, cô trở mình đứng lên trên giường, cô có ý muốn dùng ưu thế ở trên cao duỗi tay đuổi anh đi ra.
Vu Hoài Ngạn bị dáng vẻ giương nanh múa vuốt rất đáng yêu của cô làm cho buồn cười.
Anh cố gắng nhịn cười nhưng vẫn cố gắng vươn tay ra ngăn cản, rất quan tâm nói:
"Cẩn thận! Đừng khiến chính mình bị ngã!"
Ôn Chỉ Văn tức muốn nổ tung.
Cô chống nạnh cả hai tay biểu thị mình vô cùng tức giận:
"Anh lừa gạt em còn cười đùa vui vẻ như thế sao?"
"Anh thật sự xin lỗi em. Anh sai rồi, anh không nên lừa em."
Vu Hoài Ngạn lập tức nói xin lỗi.
Nghe anh nói xin lỗi, Ôn Chỉ Văn lại cảm thấy bị nghẹn.
Vì sao nghe anh nói xin lỗi, cô vẫn còn tức giận nhỉ?
Nhưng bắt cô phải nói rõ cô muốn anh làm gì thì cô lại không nói nên lời.
Vu Hoài Ngạn thấy cô không có phản ứng gì thì tay đang đỡ sau lưng cô hơi dùng sức đẩy cô về phía trước.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền