Chương 209: Bày Tỏ
Vu Hoài Ngạn ổn định cảm xúc, không tính để cho cô trốn tránh nữa.
"Em đừng trốn anh."
Vu Hoài Ngạn rất bất đắc dĩ mà nói.
"Em không trốn."
Ôn Chỉ Văn mạnh miệng.
Vu Hoài Ngạn buông cô ra, vô cùng nghiêm túc nói:
"Anh không biết những đôi vợ chồng khác ở chung như thế nào, nhưng anh rất tham lam ——"
Nói tới đây, anh dừng lại một chút, lại nói tiếp:
"Anh không chỉ có muốn cơ thể của em, mà còn muốn trái tim em nữa."
Đề tài lại quay lại lần nữa.
Ôn Chi Văn bị lời nói của hắn làm cho sững sờ tại chỗ, hồi lâu mới hoàn hồn lại. Trong đầu Ôn Chỉ Văn dường như có pháo hoa nổ tung.
Cô cố gắng giữ tỉnh táo, lại nghe thấy anh nói:
"Nguyên nhân lừa em, là bởi vì anh rất yêu em, anh cũng muốn em yêu anh."
Nói xong câu đó, Vu Hoài Ngạn dừng lại.
Anh lẳng lặng nhìn Ôn Chỉ Văn, chờ phản ứng của cô.
Đừng thấy vẻ mặt bình tĩnh của anh bây giờ, thật ra trong lòng bàn tay anh đã sớm thấm ra mồ hôi.
Không biết qua bao lâu, cô mới nhìn về phía Vu Hoài Ngạn, tầm mắt không dám dừng lâu trên mặt anh, rất nhanh đã dời đi. Cô mở miệng xác nhận lời nói của anh:
"Anh, anh nói anh... yêu em?"
Vu Hoài Ngạn không chút do dự gật đầu: "Đúng vậy."
Ôn Chỉ Văn lui về phía sau một bước.
Vu Hoài Ngạn vươn tay ta theo bản năng, nhưng sau khi nhìn thấy vẻ hoảng loạn trên mặt cô, lại rũ tay xuống.
Lúc này phải kiên nhẫn một chút, không thể ép cô, trong lòng anh thầm nhủ.
May mà Ôn Chi Văn đã ổn định lại, cô nắm lấy tay vịn cầu thang phía sau, các khớp ngón tay bởi vì dùng sức mà trở nên trắng bệch.
Cô đầu óc cũng loạn thành một đoàn, sau một lúc lâu mới nói:
"Anh cho em chút thời gian và không gian."
Cô cần phải bình tĩnh lại một chút.
Lúc này Vu Hoài Ngạn đột nhiên lại trở nên rất dễ nói chuyện.
Anh lẳng lặng nhìn cô vài giây, sau đó gật đầu nói: "Được."
Ôn Chỉ Văn gian nan mà bước ra nửa bước chân, rốt cuộc giẫm lên cầu thang, chạy lên lầu.
Từ mới đầu tốc độ còn chậm chạp, sau lại trở nên càng lúc càng nhanh.
Rốt cuộc nhìn thấy cửa phòng ngủ, Ôn Chỉ Văn mở cửa,"Rầm" một tiếng đóng cửa lại, sau đó dán toàn bộ phía sau lưng vào ván cửa.
Trong lòng bắt đầu liên tưởng đến mấy chuyện linh tinh vớ vẩn. Xong đời, không phải người đàn ông này sẽ thẹn quá thành giận mà muốn đánh cô đấy chứ!
Ôn Chỉ Văn bị chính mình dọa sợ.
Nhưng lại không ngờ, giây tiếp theo, cô lại được Vu Hoài Ngạn ôm vào lòng.
Ôn Chỉ Văn nghe thấy Vu Hoài Ngạn vô cùng bất đắc dĩ mà thở dài một hơi ở bên tai cô, hỏi cô:
"Em chạy cái gì?"
"... Em sợ anh đánh em."
Ôn Chỉ Văn yếu ớt nói.
Vu Hoài Ngạn sắp bị chọc tức đến mức phải bật cười.
Rất tốt, cô còn rất tự mình hiểu lấy.
Bầu không khí ban đầu bị hủy không còn một mảnh.
Vu Hoài Ngạn bất đắc dĩ đến cực điểm, lại có chút không biết nên tiếp tục như thế nào.
Ôn Chỉ Văn trong lòng anh nhút nhát sợ sệt mà liếc anh một cái.
Tim cô đập rất nhanh, dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hơi thở cũng rất dồn dập.
Không biết là bởi vì cô vừa chạy lên tầng, hay là bởi vì chuyện gì khác.
Trong đầu dường như có một cuộn chỉ rối, cuộn tròn lại với nhau.
Trong đầu Ôn Chỉ Văn không ngừng lặp đi lặp lại những lời mà Vu Hoài Ngạn vừa nói.
Cô vô cùng hoảng loạn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền