**Chương 211: Mơ**
Tôi hôm qua sau khi chìm vào giấc ngủ, hai người lại ôm nhau, khi tỉnh lại, anh vẫn còn đang ôm cô từ phía sau.
Trong mơ, Vu Hoài Ngạn đạt được những điều mình mong muốn, nhưng đang lúc kích động thì không biết vì sao đột nhiên cảm thấy trong lồng ngực mình run rẩy. Anh cũng nằm mơ, nhưng là một giấc mơ đẹp.
Vu Hoài Ngạn mở choàng mắt. Trong tầm mắt của mình, anh có thể nhìn thấy rõ bả vai đang run rẩy của cô, kèm theo tiếng khóc lóc rất nhỏ.
Cô đang khóc? Vu Hoài Ngạn vội ngồi dậy, anh lật người Ôn Chỉ Văn lại xem. Lúc này Ôn Chỉ Văn vẫn nhắm chặt hai mắt nhưng trên mặt đều là nước mắt.
Vu Hoài Ngạn bỗng luống cuống tay chân lau nước mắt cho cô, nhẹ giọng an ủi:
"Làm sao vậy? Đừng khóc!"
Cuối cùng Ôn Chỉ Văn cũng mở mắt, khi mới bắt đầu cô cảm thấy rất hoảng hốt. Sự tức giận và bi thương trong giấc mơ kia quá chân thực, cho dù đã tỉnh lại nhưng những cảm xúc kia vẫn còn tồn tại trong lòng cô như thế. Tức giận, mất mát, sợ hãi... Trong thoáng chốc, tất cả các cảm xúc tiêu cực đều bao trùm lấy cô. Cho dù cô có đi đến kéo tay anh, ôm anh đều sẽ bị anh đẩy ra.
Đến mức ngay khi nhìn thấy Vu Hoài Ngạn đang cúi người xuống, trong vô thức Ôn Chỉ Văn đã giơ chân đạp đến. Chẳng qua lúc này Vu Hoài Ngạn đang rất lo lắng cho cô nên anh vẫn một mực chú ý với cô. Vì thế ngay khi cô giơ chân lên đạp, tay của anh đã nhanh chóng vươn ra chụp lấy mắt cá chân cô.
"Thấy ác mộng?"
Vu Hoài Ngạn an ủi cô:
"Đừng sợ! Là anh. Bây giờ không sao cả."
Anh cho rằng đây là phản ứng kích động khi tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Cuối cùng Ôn Chỉ Văn cũng lấy lại tinh thần. Cô sờ lên đôi mắt hơi khô rít, chỉ cảm thấy vô cùng mất mặt. Ôn Chỉ Văn không còn sức lực, cô ngồi xuống khóc đến thở không ra hơi, trên người đều run rẩy. Cô rất tức giận, nhưng nhiều hơn nữa là khổ sở, vô cùng khó chịu.
Nhớ đến chuyện xảy ra trong mộng, cô lại quay sang nhìn Vu Hoài Ngạn, Ôn Chỉ Văn thừa nhận mình đúng là có ý giận chó đánh mèo. Thế là cô bắt đầu vuốt tóc, không muốn nhìn thấy anh.
Vu Hoài Ngạn lại cho rằng cô còn đang sợ nên cúi người hôn lên tóc cô, nói:
"Em mơ thấy gì? Đừng sợ, nói ra sẽ không sao nữa."
Giọng nói của anh rất dịu dàng, hành động cũng thân mật, hoàn toàn là hai người khác nhau với người Ôn Chỉ Văn đã gặp trong mơ.
Ôn Chỉ Văn giống như hoảng hốt, cô hít mũi một cái mới nói:
"Trong mơ em thấy anh không nhận ra em, cũng không để ý đến em, còn rất hung dữ."
Vu Hoài Ngạn: "..." Hóa ra giấc mơ này có liên quan đến anh. Nhưng anh cũng không biết làm thế nào, cô không thể nằm mơ nhìn điều tốt đẹp về anh sao?
Vu Hoài Ngạn xoa lên đầu cô, anh nói rất bất đắc dĩ:
"Mơ và thực tế tương phản nhau, anh vĩnh viễn không biết trở thành không quen biết em, không để ý đến em, cũng sẽ không hung dữ với em."
Nếu so sánh, anh cảm thấy việc cô không để ý đến anh mới có khả năng hơn.
Thấy Ôn Chỉ Văn không quá tin tưởng những gì mình nói, Vu Hoài Ngạn phải đảm bảo đi đảm bảo lại, chỉ còn thiếu chưa moi tim ra cho tiểu tổ tông này xem mà thôi. Dỗ dành rất lâu mới dỗ cho tiểu tổ tông này chìm vào giấc ngủ một lần nữa. Vu Hoài Ngạn cảm thấy việc này còn khó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền