Chương 214: Thật Sự Yêu Cô
Lúc này Vu Hoài Ngạn quỷ kế đa đoan vừa về đến nhà. Anh nhìn thấy trong nhà không có ai, trong nháy mắt anh cảm thấy rất rối ren. Anh đã cẩn thận từng li từng tí như thế, không ngờ vẫn dồn ép người ta rồi sao?
Khi đang chờ đợi điện thoại kết nối, cuối cùng anh cũng nhìn thấy tờ giấy đặt bên dưới ly nước. Vu Hoài Ngạn vội vàng lấy điện thoại di động, bấm số Ôn Chỉ Văn, bàn tay cầm điện thoại rất dùng sức.
Lúc điện thoại di động của Ôn Chỉ Văn đổ chuông, trái tim của cô giống như muốn ngừng đập. Cho dù cô đã đoán trước được Vu Hoài Ngạn sẽ gọi điện thoại đến nhưng khi điện thoại thật sự reo lên thì trong lòng cô bỗng hoảng loạn. Sau khi chuẩn bị tâm lý xong xuôi, Ôn Chỉ Văn nhấn vào phím nhận cuộc gọi.
Điện thoại kết nối xong, không ai chịu mở miệng trước. Mấy giây sau đó, cuối cùng Vu Hoài Ngạn cũng lên tiếng trước:
"Ở thành phố Lâm?"
Ôn Chỉ Văn nắm chặt điện thoại trong tay, chột dạ lên tiếng: "Ừm."
"Anh nhìn thấy tờ giấy em để lại cho anh rồi à?"
Cô lại hỏi một câu.
"Bây giờ em đang ở một mình trong khách sạn?"
Anh lại hỏi.
"Vâng." Ôn Chỉ Văn trả lời.
"Ở khách sạn nào?"
"Khách sạn Đông Phương."
Vu Hoài Ngạn hỏi và Ôn Chỉ Văn trả lời. Nhưng thật ra họ cũng không nói được vài câu, Vu Hoài Ngạn đã nói:
"Vậy em nghỉ ngơi cho trước đi!"
Sau đó đã cúp máy.
Ôn Chỉ Văn nhìn chằm chằm vào điện thoại di động, cô vẫn chưa kịp phản ứng. Cứ như vậy mà kết thúc rồi sao? Trong lòng cô đột nhiên dâng lên cảm giác rất khó chịu. Đồng thời cô còn không nhịn được suy nghĩ, người đàn ông Vu Hoài Ngạn nói cái gì mà yêu thương cô, quả nhiên cũng chỉ là lời nói ngoài miệng mà thôi.
Ném điện thoại di động sang một bên, Ôn Chỉ Văn vùi đầu đi ngủ. Cô không muốn để một số cảm xúc không tên này ảnh hưởng đến mình. Thế nhưng lăn qua lộn lại trên giường rất lâu, Ôn Chỉ Văn vẫn không tài nào ngủ được. Cô bực mình ngồi dậy.
Đúng lúc này, cửa phòng lại vang lên tiếng gõ. "Ai vậy?" Ôn Chỉ Văn xuống giường.
Phòng của Điền Hân ngay sát bên cạnh, gõ cửa tìm cô vào giờ này đoán chừng cũng chỉ có thể là Điền Hân. Ôn Chỉ Văn không hề đề phòng, cô thoải mái kéo cửa ra. Lúc cô còn chưa nhìn rõ được đó là ai thì cả người đã lập tức rơi vào một cái ôm rất quen thuộc.
Không cần ngôn ngữ gì cả, cũng không cần ngẩng đầu lên xác nhận, Ôn Chỉ Văn có thể lập tức nhận ra ngay người đàn ông đang ôm cô là ai. Người vốn dĩ ở thành phố Bắc xa xôi lại đột nhiên xuất hiện trước mặt cô thế này khiến cô rất rung động.
Ôn Chỉ Văn sững sờ, cô chớp mắt, không dám tin xác nhận thử:
"Anh, sao anh cũng đến đây?"
Vu Hoài Ngạn thả lỏng vòng tay mình, nhưng lại lập tức ôm cô càng chặt hơn.
"Anh sợ em chạy."
Anh nói.
Không biết đã ôm được bao lâu, cuối cùng Vu Hoài Ngạn cũng chịu buông cô ra. Ôn Chỉ Văn nhìn thấy dáng vẻ gió bụi mệt mỏi của anh, trái tim đột nhiên giống như bị kéo xuống.
Nhưng cũng có thể hiểu theo cách nói này của Điền Hân. Vu Hoài Ngạn thế kia còn không phải thay lòng sao? Đối diện với ánh mắt hóng hớt kia của Điền Hân, Ôn Chỉ Văn kiên trì gật đầu, hỏi:
"Em cảm thấy chị, người bạn của chị nên làm gì bây giờ?"
"Ôi! Việc này thì có gì hay mà do dự? Đương nhiên là đá anh ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền