Chương 229: Mỏi Lưng
Chuyện lần này trôi qua vẫn để lại chút ám ảnh cho Ôn Chỉ Văn. Tuy rằng cô đã biết cửa sổ trong nhà vào lúc trước cũng đã cải tạo chắc chắn, chỉ cần khóa kỹ, cũng sẽ không dễ dàng bị ăn trộm cạy ra như vậy nữa. Nhưng nói như thế nào đi nữa, dù sao trong khoảng thời gian này Ôn Chỉ Văn cũng không dám ở nhà một mình.
Nghĩ tới nghĩ lui thì bên người Vu Hoài Ngạn vẫn là an toàn nhất, Ôn Chỉ Văn lại bắt đầu từng giây từng phút dính với Vu Hoài Ngạn. Hơn nữa lần này còn quá mức hơn so với lần trước, Vu Hoài Ngạn đi làm cô cũng đi theo! Vì thế Ôn Chỉ Văn bị bắt trải qua cuộc sống phải dậy sớm. Chỗ tốt là cô có thể ngủ bù ở trong văn phòng Vu Hoài Ngạn. Chỗ xấu là bây giờ tất cả mọi người trên dưới công ty Vu Hoài Ngạn đều nhận ra cô, khiến trên dưới công ty bắt đầu nghị luận sôi nổi.
*
Tối hôm đó, sau khi trở về nhà, anh rũ mí mắt xuống, bóng của lông mi dừng ở đáy mắt, ánh nến đong đưa, Ôn Chỉ Văn không nhìn thấy rõ biểu tình trên mặt anh.
Tầm mắt Ôn Chỉ Văn cũng dừng ở trên đùi mình, liếc mắt một cái đã nhìn thấy mấy chỗ trở nên tím tím xanh xanh. Có thể là lúc vừa bị cúp điện đụng phải đồ vật trong nhà.
"Đau không?" Anh hỏi, muốn vươn tay chạm vào, nhưng sợ làm đau cô, lại thu tay lại.
Lúc này Ôn Chỉ Văn có thể làm nũng nói rất đau, nhưng cô lại không muốn nhìn thấy vẻ lo lắng trên mặt anh. Vì thế cô lập tức lắc lắc đầu: "Không đau." Ôn Chỉ Văn cũng không nói dối. Nếu không phải Vu Hoài Ngạn vén ống quần cô lên, thì cô cũng không cảm thấy gì cả. Chủ yếu do vấn đề về thể chất của Ôn Chỉ Văn, hơn nữa cô có làn da mềm, lúc bị thương gì đó rất dễ để lại dấu vết. Nhìn qua thì rất nghiêm trọng, nhưng thật sự cũng không nghiêm trọng đến như vậy.
"Vẫn nên bôi thuốc vào đi."
Vu Hoài Ngạn cúi đầu nói.
Ôn Chỉ Văn yên lặng nhìn anh cầm tăm bông y tế, không biết bôi loại nước thuốc gì, động tác rất nhẹ nhàng bôi lên vết thương bầm tím trên đùi Ôn Chỉ Văn. Tăm bông lành lạnh tê tê, vừa tiếp xúc với làn da, Ôn Chỉ Văn không khỏi rụt chân về sau một chút.
Vu Hoài Ngạn cầm mắt cá chân cô, ngẩng đầu nhìn cô: "Đau hả?"
"Hơi lạnh." Cô nói.
"Ngoan, nhịn một chút."
Anh dỗ dành cô nói.
Ôn Chỉ Văn nghiêng người về phía trước, tay chống cằm nhìn người đàn ông đang ngồi xổm trước mặt cô bôi thuốc cho cô, trái tim cũng dần dần bình tĩnh lại. Vừa nãy khi một mình ở nhà, cô thật sự rất sợ. Trừ sợ tên ăn trộm vào được nhà ra, điều cô sợ hơn là sẽ không còn được gặp lại anh nữa.
Vu Hoài Ngạn không nhận ra, sau khi bỏ tăm bông xuống, còn đang kiểm tra trên đùi cô còn có chỗ nào khác bị thương nữa không. Ôn Chỉ Văn không nhịn được duỗi tay, sờ lên mặt Vu Hoài Ngạn.
Khi bàn tay chạm vào gương mặt anh lại đúng lúc Vu Hoài Ngạn ngẩng đầu lên.
"Làm sao vậy?"
Anh hỏi.
"May là anh đã trở lại."
Ôn Chỉ Văn nói.
Anh dùng tay đặt lên mu bàn tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve làn da trên tay cô, hỏi: "Sợ sao?"
"Có chút." Ôn Chỉ Văn nghẹn ngào nói.
Đột nhiên, anh nâng một tay khác lên, đè lại sau cổ cô. Khoảng cách giữa hai người lập tức kéo gần, hơi thở quyện vào với nhau, Vu Hoài Ngạn thì thầm nói bên môi cô: "Đừng sợ, anh đây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền