Chương 239: Tưởng Bở
Vốn dĩ Ôn Chỉ Văn cho rằng lần này Vu Hoài Ngạn bảo cô đi cùng có thể là bởi vì lần đi công tác này sẽ không cần làm quá nhiều việc. Nhưng sau khi cô tới mới phát hiện mọi chuyện không phải như thế. Chủ yếu là phần lớn thời gian vào ban ngày, Vu Hoài Ngạn đều đang bận rộn công tác.
Vu Hoài Ngạn thật sự rất bận rộn. Ôn Chỉ Văn cũng đã ăn chung với phía đối tác của anh được vài bữa cơm rồi. Không biết có phải đã chào hỏi trước với nhau rồi hay không mà cả quá trình bữa tiệc diễn ra đều rất quy củ, không có chuyện lung tung rối loạn gì cả, không khí khá tốt đẹp.
Nói tóm lại, Ôn Chỉ Văn cảm thấy chuyến đi công tác này có thể nghiệm rất bình thường. Nếu không phải suy xét đến chuyện tất cả số tiền anh kiếm được đều là để cho cô tiêu, hơn nữa nhìn đến một đống đồ vật mà mình mua nên Ôn Chỉ Văn tuyệt đối sẽ không có ý kiến gì cả!
Vài ngày sau, chuyến công tác này cuối cùng cũng đi vào hồi kết. Hai người chuẩn bị quay lại Bắc thị.
Đi chung với Vu Hoài Ngạn thì Ôn Chỉ Văn sẽ không cần phải lo lắng bất cứ chuyện gì cả, chỉ cần ngoan ngoãn đi theo bên cạnh anh là được. Bởi vì tối hôm qua ngủ không ngon giấc nên Ôn Chỉ Văn vừa lên máy bay đã ngủ luôn.
Cho đến chờ tới khi máy bay hạ cánh thì Ôn Chỉ Văn mới phát hiện đây không phải sân bay Bắc thị mà cô quen thuộc. Sau khi xuống máy bay, đầu óc của Ôn Chỉ Văn vẫn chưa kịp phản ứng, ngáp một cái nói:
"Đây là chỗ nào vậy? Chúng ta lên nhầm chuyến bay à?"
Vu Hoài Ngạn nhìn bộ dáng ngơ ngác của cô thì không khỏi bật cười, nói:
"Không phải, anh muốn mang theo em đi tới chỗ này"
.
Ôn Chỉ Văn tò mò hỏi:
"Anh muốn đưa em đi đâu?"
"Tới nơi em sẽ biết"
. Vu Hoài Ngạn không nói rõ, cố tình tỏ ra thần bí.
Thế nhưng còn giữ bí mật với cô? Lòng hiếu kỳ của Ôn Chỉ Văn thành công trỗi dậy. Nói bóng nói gió mãi cũng không hỏi thăm được kết quả thì Ôn Chỉ Văn lại càng thấy tò mò hơn, không khỏi bắt đầu suy nghĩ... Chẳng lẽ người đàn ông này định chuẩn bị một niềm vui bất ngờ cho cô? Thì ra anh cũng biết là mấy ngày hôm nay rất nhàm chán sao! A, cũng coi như là còn có chút ánh mắt!
Ôn Chỉ Văn lập tức có chút rụt rè, không nhịn được mà nghĩ xem tí nữa mình lên biểu hiện như thế nào mới được đây. Ngẫm nghĩ, tầm mắt dừng ở trên bộ quần áo hôm nay cô mặc thì lập tức thấy không hài lòng. Sáng nay cô quyết định sẽ ngủ bù ở trên máy bay nên Ôn Chỉ Văn căn bản không hề sửa soạn gì cả. Buổi sáng bị Vu Hoài Ngạn gọi dậy khỏi giường, cô chỉ vội vàng rửa mặt, bôi thêm chút đồ dưỡng da lên mặt liền đi ra ngoài. Quần áo đang mặc là tùy tiện chọn một bộ, tóc cũng chỉ vuốt vuốt mấy cái rồi đội mũ lên. Cả người từ đầu đến chân đều viết hai chữ "tùy tiện" to đùng.
Ôn Chỉ Văn lập tức như bị sét đánh. Cô liền không ngồi yên được nữa, trộm ngắm Vu Hoài Ngạn ngồi bên cạnh một cái, sau đó lén lút đưa tay vào trong túi, lần sờ mãi mới chạm tay được vào một chiếc gương nhỏ. Vừa rồi cô ngủ ở trên máy bay lâu như vậy, không biết trên mặt có bị hằn ra dấu vết gì hay không.
Mặt kính nho nhỏ chiếu ra gương mặt của Ôn Chỉ Văn, cô còn chưa kịp nhìn đã phát hiện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền