ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 247: Ngoại Truyện 2: Lần Sau Cô Vẫn Dám

Ôn Chỉ Văn chống cằm nhìn Vu Hoài Ngạn, đột nhiên đứng lên:

"A, anh đừng nhúc nhích, để em đi lấy một món đồ!"

Trong lòng Vu Hoài Ngạn sinh ra một loại dự cảm không tốt.

Quả nhiên, không bao lâu sau Ôn Chỉ Văn đã trở lại, trong tay còn cầm... một bộ tóc giả!

Vu Hoài Ngạn không cần nghĩ cũng biết cô muốn làm gì.

Thế nên, thừa dịp cô còn chưa kịp nói gì, anh đã giành mở miệng trước:

"Em đừng có nghĩ tới chuyện đó!"

"Chồng, anh phối hợp một chút đi mà!"

Ôn Chỉ Văn làm nũng.

"Đừng náo loạn."

"Đừng mà, là bảo bảo trong bụng em muốn nhìn!"

"Không, nó không muốn."

Ôn Chỉ Văn dùng tay chống lên eo:

"Nó muốn, nó ở trong bụng em, sao em có thể không biết được chứ?"

Vu Hoài Ngạn: "..."

Sự thật chứng minh, ở chỗ Ôn Chỉ Văn, Vu Hoài Ngạn rất ít khi có thể chiếm được thượng phong.

Hơn nữa, điểm mấu chốt của anh cứ giảm xuống từng chút một.

Đương nhiên, ngoại trừ những tình cảnh đặc biệt nào đó.

Cho nên khi Ôn Chỉ Văn giống như một con bướm vui sướng đội tóc giả cho Vu Hoài Ngạn xong, lại lôi camera ra...

Vu Hoài Ngạn nhắm mắt, cắn răng nói:

"Anh sẽ nhớ kỹ món nợ này."

Ôn Chỉ Văn không hề sợ hãi, ngược lại còn cười rất đắc ý.

Cô cầm camera chụp mặt Vu Hoài Ngạn, hơn nữa còn quyết định nhất định phải bảo tồn những bức ảnh này thật kỹ!

Trong lúc cô đang mải mê chụp ảnh thì cửa phòng ngủ đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa.

Nói xong, cô liền cao giọng hỏi: "Ai vậy?"

"Là em, chị đang làm gì trong đó vậy?"

Đó là giọng của Vu Cẩn.

Nghe vậy, Vu Hoài Ngạn lập tức đi nhanh về phía phòng tắm. Cùng lúc đó, Ôn Chỉ Văn nói vọng ra bên ngoài:

"Chờ một chút."

Sau đó cô liền đi theo anh vào phòng tắm.

Thấy Vu Hoài Ngạn trực tiếp vỗ nước lên mặt, Ôn Chỉ Văn có lòng tốt nhắc nhở:

"Cái kia, đồ trang điểm em dùng không thấm nước, cho nên nếu anh dùng nước thì sẽ không rửa sạch được đâu."

Vu Hoài Ngạn ngẩng đầu, chậm rãi đi về phía cô.

"Em cố ý đúng không?"

Đôi mắt anh nặng nề nhìn cô, tuy rằng bị Ôn Chỉ Văn trang điểm mặt nhưng nhìn không hề nữ tính chút nào, vẫn mang theo sự áp bách của nam tính.

Trên mặt anh dính chút bọt nước, chảy dọc theo gương mặt xuống cằm, lạch cạch một cái, rơi vào cổ của Ôn Chỉ Văn.

Có chút lạnh, làm cho Ôn Chỉ Văn giật mình.

Ôn Chỉ Văn lùi tới góc tường, có chút chột dạ.

Thấy vậy, Vu Hoài Ngạn đột nhiên đứng lên, tức giận liếc nhìn Ôn Chỉ Văn một cái.

Chui ra khỏi vòng tay của anh, ném cho anh một hộp nước tẩy trang, cô liền chuồn mất.

Lúc mở cửa ra, khuôn mặt cô vẫn còn không nhịn được mà cười rất tươi.

Vu Cẩn nhìn thoáng qua bên trong, tò mò hỏi:

"Chị làm gì mà vui như thế?"

Ôn Chỉ Văn vội vàng lôi Vu Cẩn đi ra ngoài, lừa gạt nói:

"A, không có gì, không có gì, chị rất đói, chúng ta đi xuống dưới lầu đi."

Cô hơi sợ tí nữa người đàn ông Vu Hoài Ngạn kia sẽ thẹn quá thành giận mà trở mặt.

Tuy rằng cảm thấy rất có lỗi, nhưng mà lần sau cô vẫn dám làm như vậy!

*

Vào một ngày nào đó trong mùa hè giữa tháng bảy, trong tiếng ve kêu râm ran trên cây ở bên ngoài phòng sinh, người bạn nhỏ Hô Hô cất tiếng khóc chào đời đi vào thế giới này.

Tên của người bạn nhỏ Hô Hô là Vu Thành, Hô Hô là tên gọi ở nhà của bé.

Dưới sự yêu thương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip