Chương 514 . Lục Chi Tiện
Mộng Phương Châu bị tôi sỉ nhục đến mức khí tức hỗn loạn, sống không bằng chếtHơn mười đệ tử của Mộng Ma tông lại càng không có can đảm khiêu khích tôi.
Bọn họ thậm chí còn không dám ngẩng đầu nhìn tôi vì sợ sẽ có kết cục như gã đàn ông thấp bé.
Chỗ này là đỉnh núi Thái Hư, nó cũng là nơi bắt đầu cuộc chiến giành suất vào Thánh Điện.
Ở đây quy tụ tất cả những cao thủ trẻ tuổi của toàn bộ Ma giới.
Đệ tử của bốn Ma tông lớn, đệ tử Yêu tộc, đệ tử gia tộc cổ xưa.
Nếu quỳ xuống xin lỗi người khác ở chỗ này, một khi cuộc chiến giành suất vào Thánh Điện kết thúc, chuyện ở nơi này sẽ truyền khắp toàn bộ Ma giới.
Đến lúc đó, Mộng Ma tông sẽ trở thành trò cười cho tất cả mọi người.
Mộng Phương Châu và đám đệ tử cũng sẽ trở thành nỗi hổ thẹn mà Mộng Ma tông không thể nào xóa được.
Cho dù tính toán vì chính mình hay vì Ma tông ở phía sau, Mộng Phương Châu lúc này cũng đã bị tôi đẩy vào tuyệt cảnh.
“Các hạ làm như vậy có vẻ hơi quá đáng”
Khi thấy sắp hết một phút đồng hồ, một giọng nói hùng hồn vang lên giữa đám người một cách không đúng lúc.
Tích tắc sau, chỉ thấy một người thanh niên đầu đội vương miện, da mặt trắng nõn bước ra cùng với một đám tùy tùng.
Người này mặc một chiếc áo choàng lộng lẫy, chân đi đôi giầy bằng da thú và đeo một chiếc thắt lưng ngọc thêu chỉ vàng.
Trông dáng vẻ khá kiêu ngạo, thần thái phi phàm.
Mười mấy gã tùy tùng đi theo phía sau anh ta đều có khí thế lạnh lùng và mắt nhìn thẳng.
Còn Mộng Phương Châu mặt mũi xám xịt vừa nhìn thấy người thanh niên này, ánh mắt ảm đạm của gã thoáng chốc lóe lên một tia hy vọng.
“Mộng huynh vô tình xúc phạm Vũ tiểu thư, các hạ ra mặt vì chuyện đó cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng các hạ đã dạy họ một bài học rồi, cần gì phải hùng hổ dọa người và sỉ nhục người ta đến chết như thế chứ?” Người thanh niên đầu đội vương miên nói với vẻ rất cao ngạo: “Tất cả đều là những thanh niên xuất sắc của Ma giới và cũng là thiên tài tại những thế lực lớn. Quay đi quay lại đều quen biết nhau cả, tu vi của các hạ cao thâm, lòng dạ càng nên rộng rãi hơn người ngoài, đúng không?”
Không đợi tôi lên tiếng, đối phương đã cười nhạt rồi nói như ra lệnh: “Như vậy đi, để tôi làm người trung gian, tất cả mọi người trên đỉnh Thái Hư làm người chứng kiến, Mộng huynh sẽ tự mình xin lỗi Vũ tiểu thư, việc này chấm dứt tại đây, các hạ thấy thế nào?”
Nói thật lòng, tôi cực kì chán ghét cái loại rảnh quá rồi xen vào việc của người khác này.
Dùng một từ dễ hiểu của Trung Quốc để hình dung, thì cái này gọi là giả vờ oai phong đấy.
Chuyện rõ ràng chẳng liên quan gì đến mình mà cứ nhất định phải xen vào, thế chẳng phải là tự tìm phiền phức sao?
Đương nhiên, đối phương nhìn thấy tôi dùng một chiêu đã hủy đi cánh tay của Mộng Phương Châu mà vẫn còn dám bước ra, điều đó chứng tỏ người này rất tự tin vào sức mạnh của mình.
Anh ta tự tin đến mức không để tôi vào mắt.
Đó là lý do tại sao anh ta dám bênh vực Mộng Phương Châu, thậm chí còn không ngại trêu chọc đến tôi, người được coi là “cao thủ thần bí” có tu vi cao hơn Mộng Phương Châu rất nhiều.
“Chuyện này có liên quan gì đến anh?” Tôi nhìn người thanh niên đội vương miện vàng rồi cười
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền