Chương 519 . Bác Phong
Người tu ma kị nhất là bị vỡ ma tâmMa tâm mà vỡ thì rất khó để chữa trị.
Cái này giống như một chiếc bát sứ bị rạn, làm sao có thể đựng nước được khi nó có vết nứt.
Trước khi gặp tôi, Mộng Phương Châu là niềm kiêu hãnh của Mộng Ma tông, gã là thiên tài trẻ tuổi nổi tiếng trong Ma giới.
Ma tâm của gã rất kiên cố và không ai có thể phá được.
Nhưng bây giờ, thứ tôi phá hủy chính là ma tâm của Mộng Phương Châu.
Điều này sẽ khiến con đường tu ma của Mộng Phương Châu vĩnh viễn bị bao phủ bởi cái bóng của tôi.
Trừ khi gã có thể đánh bại hoặc giết chết tôi, nếu không cái bóng này sẽ không bao giờ tiêu tan.
Từ đây trở đi, Mộng Phương Châu sẽ phải chịu đựng sự tra tấn cả ngày lẫn đêm, tu vi đình trệ không thể thăng tiến.
Tôi không giết Mộng Phương Châu, nhưng lại bắt gã sống còn đau khổ hơn là chết.
Giống như tôi đã nói trước đó, có một số việc chưa chắc đã chấp nhận được hậu quả.
Nhìn thấy các trưởng lão rơi vào im lặng, Mộng Phương Châu lên tiếng như thể đã chấp nhận số mệnh của mình: “Tôi sẽ quỳ, tôi xin lỗi”
“Đại sư huynh” Các đệ tử của Mộng Ma tông khóc không thành tiếng.
Cùng là người tu ma, bọn họ làm sao lại không biết tầm quan trọng của ma tâm?
Mộng Phương Châu quỳ xuống, đồng nghĩa với việc tất cả bọn họ đều phải quỳ xuống.
Cũng giống như Mộng Phương Châu, ma tâm của bọn họ cũng sẽ bị bao phủ bởi một bóng ma.
Có lẽ bóng ma này không dày như của Mộng Phương Châu, nhưng nó cũng sẽ ảnh hưởng đến việc tu luyện của họ sau này.
Chuyện này cũng giống như cách tôi đã dạy dỗ Cơ Khánh ở Thiên Túy Lâu.
May mà tôi chỉ muốn Cơ Khánh bị đánh gãy hai chân rồi nhận lỗi.
So với Mộng Phương Châu, tác hại của việc này nhỏ hơn nhiều.
Nhưng ngay cả như vậy, chẳng phải Cơ Khánh lúc trước dù chết cũng không muốn tiếp nhận đấy sao?
“Cậu bạn nhỏ họ Trần, Phương Châu đã biết sai, cậu có thể cho tôi chút mặt mũi không?”
Trong cánh cửa hư không được ngưng tụ giữa Càn Khôn truyền tống trận, một giọng nói khàn khàn vang lên từ phía xa.
Sau mấy tia sáng lấp lóe, một người đàn ông trung niên mặc áo hoa xuất hiện trước mặt mọi người.
Người này có khí chất rất ấm áp, khuôn mặt hiền lành. Khi ông ta giơ tay nhấc chân đều có ma khí lượn lờ.
“Tông chủ” Các trưởng lão của Mộng Ma tông mừng rỡ như điên.
Khuôn mặt tuyệt vọng của Mộng Phương Châu lại tràn đầy hy vọng, gã nhào đến rồi khàn giọng hô: “Sư phụ”
Người đàn ông trung niên thở dài, sau đó chậm rãi lắc đầu nói: “Ta đã cảnh cáo con từ lâu, đừng tự nhiên đi gây sự, vậy mà cứ như nước đổ đầu vịt, hôm nay rốt cuộc cũng gặp họa”
“Đồ nhi biết tội, đồ nhi biết mình đã sai” Mộng Phương Châu bật khóc và liên tục quỳ lậy.
Người đàn ông trung niên không hề quan tâm đến Mộng Phương Châu có vẻ “đã hiểu ra”, đôi mắt sâu thẳm của ông ta nhìn tôi và nói với vẻ hiền hòa: “Không biết cậu là đệ tử của vị cao nhân nào của nhà họ Trần ở Đông Mạc, tôi cũng có vài phần tĩnh nghĩa với những người lớn tuổi trong nhà cậu, có khi tôi đã từng bế cậu lúc còn nhỏ nữa cơ”
Thần thái và lời nói của đối phương không giống như nói dối, mặc dù tôi thật sự không có liên quan gì đến gia tộc họ Trần ở Đông Mạc. Nhưng vào giờ phút này, cho dù tôi giải thích
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền