Chương 54 : Quà gặp mặt của dì Liên
Tôi cứ tưởng địa điểm gặp mặt sẽ ở nhà hàng Bình An, dù sao nơi đó cũng là địa bàn của môn phái Dời mộ. Vậy mà chiếc xe không hề dừng lại lúc phóng qua nhà hàng Bình An, tôi nhìn lão Lưu, có vẻ như ông ấy quá mệt mỏi nên đang ngủChạy thêm mười mấy phút, chiếc xe dừng lại ở trước cửa một quán trà cổ kính.
“Đến rồi” Lão Lưu đột nhiên bừng tỉnh, ông ấy vuốt vuốt khuôn mặt còn ngái ngủ rồi ra hiệu cho tôi xuống xe.
Tôi đi theo lão Lưu vào quán trà, đêm hôm khuya khoắt vậy mà có khá nhiều khách đang ngồi uống trà. Tôi liếc mắt nhìn những loại trà được dán trên tường, từ trà quê đến trà xanh, trà trắng, trà Phổ Nhĩ, có thể nói là cần cái gì có cái đó.
Tầng thứ nhất của quán trà trông cực kì rộng rãi, không có phòng riêng, chỉ bày bảy, tám chiếc bàn vuông, mỗi bàn có bốn cái ghế, không hề nhiều hơn dù chỉ một cái.
Lão Lưu chắc là khách quen của quán trà này, ông ấy không cần nhân viên phục vụ đón tiếp mà dẫn tôi đi thẳng lên tầng hai.
“Cậu nhớ kỹ, người lần này gặp ghét nhất người khác nói mình già, ừ, cậu thông minh như vậy thì chắc sẽ biết phải nói thế nào”
Lão Lưu đi đến cửa phòng thì bất ngờ dừng lại rồi nhắc nhở tôi.
Tôi ngơ ngác gật đầu, trong lòng lại càng thêm tò mò đối với người bí ẩn muốn gặp tôi này.
“Lão Lưu, ông nói như vậy là không đúng, đúng là tôi ghét người khác chê mình già, nhưng cũng phải tùy người chứ? Cháu trai của Sơn Hà gọi tôi một tiếng bà thì tôi sao có thể có ý kiến được”
Trong lúc lão Lưu đẩy cửa bước vào thì trong phòng vang lên một giọng nữ hơi khàn khàn.
“Tôi nói này cô em nhà họ Hồ, cô đây là yêu ai yêu cả đường đi hả?” Lão Lưu nhăn nhó lắc đầu cười rồi đẩy cửa bước vào.
Tôi đi theo sau lưng lão Lưu vào trong phòng. Căn phòng trống rỗng chỉ có một người phụ nữ trung niên hơn năm mươu tuổi đang ngồi.
Người phụ nữ này mặc một chiếc áo dài đơn giản rộng thùng thình, tóc buộc ra sau đầu, trên tay đeo chiếc nhẫn phỉ thúy. Mặt trái xoan, đôi mắt xinh đẹp, tuy rằng năm tháng đã để lại một chút dấu vết trên khuôn mặt đó, nhưng không khó để nhận ra khi còn trẻ bà ấy chắc chắn là một người phụ nữ rất đẹp.
Lão Lưu nghênh ngang ngồi xuống, tôi đứng sau lão Lưu mà cảm thấy hơi khẩn trương, tôi nghĩ đến lời dặn của lão Lưu trước khi vào cửa nên bật thốt lên: “Chào chị ạ”
Lão Lưu quay người nhìn tôi, sắc mặt ông ấy đã biến thành màu đen, khóe miệng co rúm lại, cuối cùng che mặt không nói câu nào.
Người phụ nữ kia nhìn tôi, tay phải cầm ấm trà hơi run rẩy, nụ cười trên mặt cũng cứng lại. Ngay lúc tôi cho là mình gặp rắc rối thì người phụ nữ này đột nhiên cười tươi như hoa rồi vui vẻ nói: “Cái miệng này còn ngọt hơn cả ông của em đấy”
“Chị, ái chà, người ta đâu có trẻ như em nói chứ” Người phụ nữ vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh rồi gọi tôi: “Đến đây, ngồi bên cạnh chị nào”
Tôi đâu dám từ chối, đành ngoan ngoãn ngồi bên cạnh người phụ nữ kia, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim mà không dám cử động.
“Lưu Chính Trung, có phải ông nói xấu tôi trước mặt Trần An không, nếu không thì tại sao cậu ấy lại e dè như thế này chứ?” Người phụ nữ đập bàn một cái, khiến mấy chén trà lắc lư kêu lách cách.
Lão Lưu nhăn nhó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền