ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 540. . Sống đến 80 là vui lắm rồi

Chương 540 . Sống đến 80 là vui lắm rồi

“Tiền bối, ngài lại muốn đi sao?” Ô Nhan Cửu cầm mấy cái túi càn khôn, lòng bịn rịnNgười thanh niên áo canh nở nụ cười ấm áp: “Đây vốn là một phân thân thần hồn của tôi, không duy trì được lâu”

Ô Nhan Cửu khẽ dạ, rồi cẩn thận cất ba cái túi càn khôn vào trong ống tay áo, sau đó khẽ nói: “Ngài, sẽ còn trở về chứ?”

Người thanh niên áo xanh thoáng trầm ngâm, anh nói bằng giọng không xác định: “Hiện tại còn chưa biết, nhưng tôi đồng ý với cô, nếu có cơ hội, tôi sẽ tới Thiên Lan Ma tông thăm các cô”

Ô Nhan Cửu nở nụ cười ngọt ngào và mang dáng vẻ hồn nhiên của người thiếu nữ mà chỉ khi ở trước mặt anh mới có thể bộc lộ ra.

“Được rồi, nhớ tự bảo vệ mình cho tốt, phân thân của tôi sắp biến mất” Người thanh niên áo xanh quay người nhìn sang Hồng Y đang đứng trề môi tức giận trong đám người, anh cười to, “Tôi sắp uống hết trà Vân Vụ rồi, nhớ chuẩn bị thêm cho tôi nhé”

“Biết rồi” Hồng Y giả vờ như mình chẳng hề để ý mà khoát tay, nói: “Quần áo có đủ dùng không?”

“Không được nhiều lắm” Người thanh niên áo xanh cười vui vẻ.

Hồng Y hào phóng nói: “Vậy khi nào trở về tôi sẽ làm thêm cho anh, trong ba năm này, tôi và tiểu thư làm được nhiều bộ lắm rồi đấy”

Người thanh niên áo xanh nở nụ cười làm say lòng người, giống như thứ rượu lâu năm, càng lâu càng thơm nồng.

Bóng dánh của anh cũng dần dần trở nên mỏng manh ảm đạm.

Hồng Y sốt ruột, nói: “Anh cũng phải bảo vệ mình cho tốt đấy, chúng tôi chờ anh trở về”

Người thanh niên áo xanh bỗng hướng mắt nhìn về phương xa, nơi đó dường như đang có ba bóng người cấp tốc bay về phía này.

Tù Ngưu thông qua cảm ứng khí tức của chủ nhân, vất vả lắm mới tìm được đến đây. Vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, anh ta lập tức hét toáng lên: “Chủ nhân, hú hú, bé trâu của ngài tới rồi đây”

“Tiền bối Trần…” Phong Lạc Vũ ở phía xa xa vẫy tay, trong giọng nói đầy sự vui mừng.

Còn người thanh niên áo xanh hóa thành luồng sáng bay vút vào tầng mây, “Các vị, sau này có duyên sẽ gặp lại”

“Bụp”

Phân thân mỏng manh ảm đậm hóa thành ma khí, nhanh chóng tan vào hư không.

“Chủ nhân, hu hu hu…”

“Tiền bối Trần, ôi, ngài không thể ở lại thêm một chút nữa à”

Thôn Lão Loan ở Trung Quốc.

Trong căn nhà của nhà họ Trần vang lên những tiếng khóc, bầu không khí tang thương buồn bã.

Tầm chín, mười giờ sáng, bà cụ nhà họ Trần qua đời, hưởng thọ 82 tuổi.

Chết già ở cái tuổi này, theo tập tục của nông thôn thì cũng không được tính là một đám tang quá đau đớn.

Có câu “Sống đến 80 là vui lắm rồi”, ý là một người nếu có thể sống đến 80 tuổi trở lên, cho dù có chết cũng được coi là việc vui.

Có điều, tất cả mọi người trong thôn Lão Loan đều biết, bà cụ Trần có bốn người con trai đều chết hết cả.

Còn lại duy nhất người cháu trai Trần An thì lại mất tích một cách khó hiểu cách đây bảy, tám năm, không hề có tin tức gì, không biết còn sống hay đã chết.

Như thế có nghĩa là, khi bà cụ nhắm mắt xuôi tay sẽ không có con cháu trông linh cữu cho cụ.

Mà ở nông thôn, đây là biểu tượng của người đáng thương.

Cũng may, nhà họ Trần có mấy người con dâu đều rất hiếu thảo.

Từ ngày bà cụ ốm nặng nằm liệt giường đến nay, bên người chưa bao giờ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip