Chương 542 . Kẹo rất ngọt
Hổ Tử cảm thấy cái anh thầy thuốc này rất thú vịHổ Tử đưa cho anh ấy hai chiếc bánh giòn, anh ấy rất ngạc nhiên, còn rót cho Hồ Tử một chén trà và đưa cho nó một bình kẹo ngọt.
Ừm, kẹo rất ngọt và rất thơm ngon.
Còn chén trà thì, Hổ Tử giả vờ nhấp một ngụm, hức, thật khó tả.
Bởi vì nó quá đắng, đắng đến mức không thể nuốt được.
Trà này còn đắng và chát hơn cả trà dại mà cha Hổ Tử hái trên núi.
Hổ Tử không hiểu tại sao loại trà đắng khủng khiếp như vậy mà anh ấy lại uống ngon lành.
Uống hết chén này đến chén khác, anh ấy không thấy buồn nôn sao?
Trở về từ chỗ cây cầu, Hổ Tử lập tức chui vào phòng mình và đổ chỗ kẹo trong chiếc bình nhỏ màu trắng ra ngoài.
Tổng cộng là năm mươi viên, lúc trước Hổ Tử đã ăn một viên nên còn lại bốn mươi chín viên.
Hổ Tử chưa bao giờ ăn một viên kẹo nào ngon đến thế, không phải là nó tham ăn mà sau khi ăn viên kẹo này, Hổ Tử cảm thấy ấm áp khắp người. Dường như có một luồng khí nóng chạy trong người khiến đầu óc của Hổ Tử rất thoải mái và dễ ngủ.
Hổ Tử không dám để mẹ mình là Hồng Miên biết, bởi vì nó biết tính cách của mẹ nó, mẹ thấy người ta đáng thương nên tặng bánh, nếu lấy đồ của anh ấy thì lại thành ra là mình có mục đích.
Cha của Hổ Tử cũng có tính cách như vậy, ông ấy rất thật thà và không bao giờ lợi dụng người khác.
Vì vậy, Hổ Tử đã giấu kẹo dưới đệm, cái anh thầy thuốc kia đã nói là mỗi ngày chỉ được ăn mười viên, nếu không sẽ buồn ngủ.
Hổ Tử không dám ăn nhiều, cho dù nó muốn chén sạch chỗ kẹo này.
Nhưng nó cũng sợ mình sẽ buồn ngủ và không thể dậy nổi.
Ngày mai còn phải đi học, thầy của Hổ Tử rất nghiêm khắc, nếu đến muộn hoặc bị phát hiện ngủ gật trên lớp, bị ăn gậy là chuyện nhỏ, thầy giáo còn phạt Hổ Tử đọc thuộc lòng bài văn.
Ôi, những bài văn đó quá khó hiểu, mỗi khi Hổ Tử nhớ đến chúng thì cũng phải thở dài như người lớn.
Hổ Tử không thích học, nó chỉ thích luyện võ.
Giống như nhóm con nhà võ sống bằng nghề đi săn trong thị trấn, bọn họ bắn tên bách phát bách trúng, hai tay cầm đại đao nặng trăm mười cân mà vẫn bước đi như bay, vô cùng oai phong.
Bọn họ thật là mạnh mẽ và đầy tự do.
Hổ Tử đã từng nhìn lén bọn họ luyện võ, nhất là chú Ngưu có vóc dáng vạm vỡ và tính cách rất tốt, nghe nói khi chú còn trẻ đã từng là đệ tử của Ma tông nào đấy.
Đó là nơi có cơ hội trường sinh bất tử, bay lên trời rồi lại chui xuống đất.
Hổ Tử không biết tại sao chú Ngưu đang yên đang lành lại quay về từ Ma tông, nhưng nó vẫn hâm mộ võ nghệ của chú.
Không nói đến những thứ khác, chỉ riêng tài sản mà chú kiếm được nhờ đi săn hàng năm, cho dù cửa hàng của gia đình Hổ Tử có bán bánh giòn vài năm thì cũng không thể so sánh được.
Hổ Tử muốn học võ, muốn đi săn và càng muốn kiếm tiền.
Bởi vì Hổ Tử muốn chữa bệnh thấp khớp cho mẹ.
Hổ Tử nghe một số vị khách hiểu biết rộng trên thị trấn kể lại, bên ngoài có thầy thuốc là người tu ma, bọn họ dễ dàng chữa được bệnh tật của người bình thường, lại còn không hề đau đớn.
Nhưng tiền khám bệnh của họ hơi đắt, bọn họ không nhận tiền vàng, đồng bạc mà chỉ lấy ma tinh dành
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền