Chương 546 . Người đàn ông ốm yếu
Vào lúc chạng vạng tối, khi chuẩn bị đóng cửa hàng, tôi đã gặp người bệnh nhân đầu tiên của mìnhĐó là một người đàn ông ốm yếu sắc mặt tái nhợt không còn sắc máu.
Người đàn ông này trông khoảng hơn bốn mươi tuổi.
Anh ta mặc một chiếc áo bông dày, đầu đội mũ da. Anh ta quấn người kín mít không hề có một kẽ hở.
Người đàn ông này ngồi trên cái ghế phía trước quầy hàng của tôi, anh ta ho nhẹ và thở rất khó khăn.
Tôi rót cho anh ta một chén trà và đợi người này lên tiếng.
“Cảm ơn.” Giọng nói của người đàn ông rất khàn khàn, khàn đến mức khiến người khác phải nổi da gà.
Nghe giống như âm thanh kỳ quái khi cọ xát miếng xốp bọt biển vào tường.
Người đàn ông này vươn tay phải ra bê chén trà nóng lên uống một ngụm to, sau đó cau mày rồi tặc lưỡi, nói: “Đắng quá”
“Ngọt hậu đấy” Tôi mỉm cười, “Cơ thể của anh rất yếu”
Người đàn ông ốm yếu đặt chén trà xuống, đôi mắt đục ngầu nhìn tôi mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu, “Cậu có thể nhìn ra tôi bị bệnh ở đâu sao?”
Tôi chỉ vào chiếc hộp trên bàn rồi bảo: “Thanh toán tiền khám bệnh trước rồi mới xem bệnh”
Người đàn ông ốm yếu vô cùng ngạc nhiên, anh ta chớp mắt rồi tò mò hỏi: “Còn chưa xem bệnh mà đã phải đưa tiền khám rồi à?”
“Ừ” Tôi gật đầu, “Bởi vì tôi chắc chắn chữa khỏi cho anh”
Người đàn ông ốm yếu trầm ngâm một lúc, sau đó lấy một đồng vàng ném vào trong hộp và nói: “Người khác đều nói cậu là kẻ lừa đảo, tôi đã do dự hai ngày và quan sát hai ngày. Tôi luôn cảm thấy khí chất của cậu không giống lừa đảo. Nhưng bây giờ…”
Người đàn ông ốm yếu cười khổ, “Tôi bỗng cảm thấy mình nên tin bọn họ”
“Tôi không phải lừa đảo” Tôi cầm đồng vàng trong hộp lên, sau đó chỉ vào bảng hiệu và nói: “Mỗi lần một đồng bạc, anh cho nhiều quá rồi”
“Nhiều không tốt sao?” Người đàn ông ốm yếu cười hỏi: “Chẳng phải cậu lừa người khác để kiếm tiền à?”
Tôi bất đắc dĩ thở dài: “Tôi đã nói rằng tôi không phải kẻ lừa đảo. Giá cả công khai, không lừa già dối trẻ, mỗi lần chỉ cần một đồng bạc”
Người đàn ông ốm yếu bối rối trước quy tắc kỳ lạ của tôi, anh ta thò tay vào túi mò một lúc rồi lắc đầu, “Tôi không có tiền lẻ”
“Được rồi” Tôi cũng bó tay, cuối cùng tôi cầm đồng vàng đi đến cửa hàng của Vương Vận Phúc để đổi 100 đồng bạc, sau đó trả 99 đồng bạc thừa cho đối phương.
Người đàn ông ốm yếu nhìn đồng bạc lẻ loi không ngừng xoay trong trong hộp, ánh mắt lặng đi, anh ta nói: “Bây giờ thì tôi lại cảm thấy cậu không phải kẻ lừa đảo”
“Đặt vào một đồng vàng không muốn, lại muốn làm theo quy định. Cậu phải biết rằng, tôi có thể sẽ là người bệnh nhân đầu tiên và cũng là cuối cùng của cậu”
“Không đâu, bệnh nhân của tôi sẽ càng ngày càng nhiều, anh không thể là người cuối cùng được” Tôi thản nhiên phản bác: “Tiền khám đã thu rồi, bây giờ chúng ta nói về tình trạng bệnh của anh”
Người đàn ông ốm yếu nghiêm túc lắng nghe, “Không cần bắt mạch à?”
“Không cần” Tôi nói thẳng vào điểm chính: “Bệnh của anh không phải do thể chất mà là bị ngoại vật tác động”
“Cậu…” Con ngươi của người đàn ông ốm yếu co rút lại, anh ta thở hổn hển, hỏi: “Sao, sao cậu lại nhìn ra được?”
Tôi mím môi, “Tôi đã để ý từ lúc anh đến đây, bước chân anh yếu ớt, máu trong người rất loãng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền