ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 552. . Hòn đá màu đen

Chương 552 . Hòn đá màu đen

Thái độ của Trần An ở trong mắt của mọi người giống như một tên điên, Trần Tượng Hòa là người đầu tiên không thể nhịn được nữa, nổi giận nói: “Dám lớn tiếng ồn ào ở bên ngoài từ đường, tên bất hiếu nhà cậu thật sự coi tộc quy của nhà họ Trần như trò đùa hả, đuổi cậu ra khỏi gia tộc đúng là một quyết định chính xác”“Ha ha ha ha…” Trần An cười lớn tiếng, cười đến chảy cả nước mắt, cậu nhìn những khuôn mặt chế giễu xung quanh mà thê lương nói: “Đuổi tôi ra khỏi gia tộc? Trần Tượng Hòa, ông có tư cách gì”

Trần Tượng Hòa quát to: “Hỗn láo, dám gọi thẳng tên húy của lão phu, phạm thượng, cậu lại vi phạm thêm một điều trong tộc quy”

“Được, ông muốn tộc quy à, vậy thì hôm nay tôi sẽ nói chuyện tộc quy với ông” Trần An nhắm mắt lại, mãi một lúc lâu sau mới chậm rãi mở mắt ra và nói: “Theo tộc quy của gia tộc nhà họ Trần, nếu ông muốn đuổi tôi khỏi gia tộc thì nhất định phải xóa tên tôi khỏi gia phả, xin hỏi Trần gia chủ, gia phả ở đâu?”

Trần Tượng Hòa lạnh lùng trả lời: “Gia phả đương nhiên ở trong tay lão phu, giờ phút này cậu cút khỏi nhà họ Trần, lão phu chắc chắn sẽ gạch tên của cậu khỏi gia phả”

“Thật sao?” Trần An cong môi lên, bình tĩnh nói: “Như mọi người đều biết, gia phả nhà họ Trần chỉ có thể do người có quyền cao nhất của nhà họ Trần nắm giữ. Dù bây giờ ông là gia chủ, nhưng cũng không đủ tư cách để sửa đổi gia phả, bởi vì ông nội vẫn còn sống. Nếu ông có gia phả thì hãy lấy ra đây xem nào, bởi vì muốn xóa tên tôi, ông nhất định phải làm ở trước mặt mọi người trong nhà họ Trần, đây cũng là tộc quy”

“Cậu…” Trần Tượng Hòa biến sắc, lão không hề nghĩ tới chuyện Trần An lại cầm gia phả ra phản kích.

“Nói không ra lời? Chuyện năm đó, đến ông nội cũng không truy cứu, ông lấy cái gì ra để truy cứu. Giờ phút này ông đuổi tôi ra khỏi gia tộc chẳng phải là muốn nói cho tất cả mọi người biết, ông đúng, còn ông nội sai sao?”

“Ông nội tôi còn sống đấy, vẫn chưa có chết đâu, ông dám bao biện tự ý làm thay, lấy việc công giải quyết việc tư, giữa hai chúng ta rốt cuộc là ai đang phạm thượng đây”

“Chính là ông, Trần Tượng Hòa” Giọng điệu của Trần An trầm trọng hơn, giống như tiếng sấm nổ, khiến từ trong ra ngoài từ đường lặng ngắt như tờ.

Khóe miệng Trần Vân Cuồng giật giật, Trần Lạc Thư thì trợn mắt há hốc mồm. Ở trong ấn tượng của hai người bọn họ, Trần An luôn là người lầm lì ít nói, một lòng cầu tiên đạo. Nhất là mấy năm này bị phế đi đạo chủng xong thì càng trở nên quái gở, nhưng từ khi nào miệng lưỡi lại trở nên lợi hại như vậy.

Không quan tâm tới biểu hiện của mọi người, Trần An trực tiếp bước vào từ đường, quản gia Trần Tam cười còn khó coi hơn khóc, vội vàng đưa hương đã đốt cho anh. Trần An nhìn bài vị phía trên mà môi khẽ mỉm cười.

“Cha, mẹ, có phải con trai rất vô dụng không, làm mất thể hiện của hai người” Trần An kính cẩn cúi đầu, miệng lẩm bẩm: “Mẹ, mẹ ở trên trời có linh thiêng nhất định phải phù hộ cho chị, chị bây giờ đang phiêu bạt một mình bên ngoài, không biết sống có khỏe mạnh không”

“Xin đừng lo lắng cho con, con sẽ sống thật tốt” Trần An đứng dậy, cắm hương vào lư hương, sau đó quay sang nhẹ nhàng gật đầu với chú tư Trần Lạc Thư

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip