ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 56. Quá khứ của dì Liên

Chương 56 : Quá khứ của dì Liên

Nói thật, mặc dù tôi biết lão Lưu không thể bịa ra một câu chuyện xưa để lừa mình, nhưng tôi vẫn cảm thấy đây thật sự là một câu chuyện cổ tích. Bàn đào đấy, ăn một quả tăng năm mươi năm tuổi thọ, đây là một tồn tại nghịch thiên đến mức nào chứ. May mà một trăm năm mới mọc ra năm quả, nếu không chắc Đạo môn sẽ bị tất cả các môn phái vây công diệt trừ mấtNhưng tôi lại nghĩ đến một vấn đề, một trăm năm mọc ra năm quả đào, sau khi ăn chẳng nhẽ không còn hột để tiếp tục trồng sao? Từ đời môn chủ đầu tiên đến bây giờ chắc cũng phải có mấy ngàn hột rồi, có khi trồng được cả một rừng bàn đào ấy chứ.

Tôi không nhịn được mà nói ra suy nghĩ của mình.

Lão Lưu nghe xong đập một phát lên đầu tôi và cười khinh bỉ, “Chỉ mỗi cậu là thông minh hả? Cậu có thể nghĩ đến chẳng nhẽ Đạo môn thì không? Mà có một điều cậu đã nghĩ sai, trăm năm kết ra năm quả đào nhưng không phải muốn hái là hái được, nó cần người có duyên đi hái, nếu không gặp người có duyên thì năm quả bàn đào sẽ khô héo rồi biến mất trong vòng một tháng. Cho nên dù Đạo môn có được cây bàn đào trong mấy ngàn năm nhưng cũng chẳng được bao nhiêu quả”

“Còn nữa, người có duyên này nhất định phải tìm ở bên ngoài, đệ tử Đạo môn một khi đến gần cây bàn đào thì sẽ lập tức bị khí vận của chín ngọn núi làm bị thương, thậm chí cả môn chủ Đạo môn cũng không ngoại lệ”

“Huyền huyễn thế cơ à?” Tôi trợn mắt há hốc mồm, chẳng nhẽ cây bàn đào này đã thành tinh?

“Ha ha, có được sẽ có mất, ai mà nói rõ được mấy chuyện thần kỳ này chứ” Lão Lưu nắm chai nước suối trong tay, “Ông cậu ngâm bảy ngày trong ao bàn đào, máu thịt đã bị cổ trùng cắn nuốt lại mọc ra một lần nữa, tuy rằng cổ trùng vẫn còn trong người nhưng so với cảnh thoi thóp khi mới được khiêng lên núi thì ít nhất ông cậu đã có thể đi lại như người bình thường”

“Bởi vì lo lắng tẩm bổ quá nhiều sẽ kích thích cổ trùng trong người dẫn đến hậu quả càng nghiêm trọng hơn, Đạo môn bèn để môn chủ và ông cậu ở lại đó vài ngày. Nhưng ông của cậu là người không chịu ngồi yên, thân thể vừa khỏe được tí là đã đi dạo lung tung trong Đạo môn rồi, mà vừa đi thì đã tới chỗ dì Liên của cậu”

“Dì Liên của cậu lúc đó đang vẽ phù, phù Tĩnh Tâm ấy. Ông của cậu chỉ nhìn thoáng qua rồi nói dì Liên vẽ sai. Ha, cậu thử nghĩ xem, dì Liên là con gái của Đại trưởng lão Đạo môn, từ nhỏ đã có địa vị cao quý, vạn người sủng ái, toàn bộ Đạo môn từ trên xuống dưới đều coi dì Liên như báu vật, kể cả cô ấy có sai thì mọi người cũng chỉ cẩn thận nhắc nhở chứ đâu có ồn ào như ông cậu”

“Đương nhiên, tôi nói như vậy không phải là chê dì Liên của cậu hẹp hòi, mà dì Liên của cậu từ bé đã thông minh, phù Tĩnh Tâm lại do Đại trưởng lão tự tay dạy thì sao có thể không đúng được?”

“Ông của cậu chỉ là người ngoài, vốn cũng không phải đệ tử Đạo môn, đâu có biết gì về phù chú”

“Hai người đó, một người ngồi cạnh cửa sổ, người kia đứng ngoài cửa sổ rồi cứ thế cãi nhau. Dì Liên của cậu tức đến mức suýt nữa ném bút lông ra ngoài, cuối cùng môn chủ và cha của dì Liên nghe được tin nên chạy đến. Môn chủ vừa đến đã

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip