ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 560. . Một giấc mơ

Chương 560 . Một giấc mơ

Trong khu rừng trúc Huyền Thanh ở cung Nữ Oa, Trung QuốcBạch Hư ngồi khoanh chân trên đất trống.

Xung quanh lão ta là vài nghìn ngọn nến màu đỏ.

Phía trên những ngọn nến đó là những lá cờ màu đen đang trôi nổi.

Những lá cờ nhỏ này tung bay theo gió, với Bạch Hư ở vị trí trung tâm, vô số luồng sáng màu đen hội tụ ở trên đỉnh đầu của lão ta.

Cùng lúc đó, một bức màn sáng khổng lồ xuất hiện giữa khoảng không của rừng trúc.

Đôi mắt có vẻ hơi mệt mỏi của Bạch Hư nhìn vào màn sáng phía trên, lão ta nhìn cảnh tượng trong màn sáng, sau đó cười lạnh lùng rồi lẩm bẩm: “Nếu không tỉnh khỏi mộng cảnh, cậu sẽ vĩnh viễn đắm chìm trong đó”

“Thị trấn Nam Sơn, đế quốc Đại Tần, gia tộc họ Trần”

“Huyền Thanh, cậu có hài lòng với giấc mộng mà tôi đã cẩn thận sắp xếp cho cậu không?”

Bạch Hư khẽ búng tay, cảnh tượng bên trong màn sáng bất ngờ thay đổi.

“Trong giấc mộng của tôi, tất cả đều do tôi điều khiển. Cậu là nhân vật chính, cũng là vai phụ”

“Càng chìm sâu, cơ hội để cậu tỉnh lại càng nhỏ, cuối cùng vĩnh viễn ở lại trong mộng và biến thành một cảm ngộ trong đại đạo của tôi”

“Cậu là Huyền Thanh và cũng là Trần An. Nhưng giờ phút này, cậu lại có thân phận Trần An ở thị trấn Nam Sơn do tôi ban cho”

Bạch Hư tự tin nở nụ cười, lão ta chậm rãi nhắm mắt lại và trong mơ hồ dường như có thể nghe thấy lão ta lẩm bẩm: “Đại đạo của Thánh Nhân, làm sao một Thái Ất Chân Tiên như cậu có thể nhìn thấu được?”

“Chênh lệch một cảnh giới nhưng cách biệt cả nghìn dặm”

“Ma giới, sẽ là nơi chôn thân cuối cùng của cậu”

Trong giấc mộng, tại Vạn Bảo Trai ở thị trấn Nam Sơn.

Cuộc đấu giá vẫn đang diễn ra sôi nổi.

Trần An yên lặng ngồi trong căn phòng số 36, cậu nhìn thanh kiếm Hàn Sơn trên đài đấu giá phía dưới bằng ánh mắt phức tạp.

Thanh kiếm này đã từng là vũ khí của Trần An.

Thanh kiếm này đã đi theo Trần An từ khi cậu bước vào đạo chủng cấp sáu năm chín tuổi. Nó được từ từ tẩm bổ bằng đạo nguyên của bản thân Trần An, thậm chí luồng khí lạnh vô tận bên trong kiếm cũng là do cậu hấp thu trên đỉnh núi Hàn Sơn, đó chính là lý do tại sao Hạ Khinh Du lại nhìn thấy Trần An luyện kiếm trên đỉnh núi.

Bởi vì chỉ có cái lạnh trên đỉnh núi Hàn Sơn mới có thể rèn luyện thanh kiếm Hàn Sơn càng thêm sắc bén và kinh khủng, khi xuất kiếm thì khí lạnh cũng sẽ tỏa ra.

Có lẽ trên đời này có vô số thanh kiếm tên là Hàn Sơn, nhưng tuyệt đối không có thanh kiếm Hàn Sơn nào lại trùng hợp đến mức khiến Trần An có cảm ứng, đó là một lời kêu gọi sau một thời gian dài được tẩm bổ, tâm ý tương thông, điều này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.

“Tại sao kiếm của mình lại xuất hiện ở Vạn Bảo Trai?” Ánh mắt Trần An lóe lên, chén trà trong tay vỡ vụn.

Mảnh sứ vỡ sắc nhọn đâm vào tay của Trần An, máu tươi chậm rãi rỉ ra từ vết thương.

Nhưng dường như Trần An không hề cảm thấy đau đớn, cậu tự hỏi rồi lại tự trả lời: “Năm đó mình bị phế bỏ đạo chủng, thanh kiếm Hàn Sơn cũng biết mất không rõ tung tích. Nhưng dù có bị mất đi chăng nữa thì nó cũng phải nằm trong nội bộ gia tộc nhà họ Trần chứ không thể ở bên ngoài được”

“Ông nội sẽ không tặng thanh kiếm này cho người khác, vậy thì…” Trần An đứng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip