Chương 562 . Sống là tự do
Mệnh đã được định sẵn, mệnh do trời định, ý trời không thể làm trái, ý trời không thể thay đổi, ý trời khó trái, mệnh do ông trời…Có rất nhiều câu nói liên quan đến ông trời ở Trung Quốc.
Những suy nghĩ và lời nói này đều chứng minh cho việc vùng hư không của Trung Quốc đó cũng nắm vận mệnh của tất cả mọi người trong tay.
Có lẽ trở thành Thánh Nhân sẽ cắt đứt cảm ứng của đạo trời, từ đó mới thoát được khỏi sự trói buộc này.
Nhưng loại sức sống này không phải đại đạo Thánh Nhân mà tôi đang tìm kiếm.
Con đường của tôi là tự do không hề bị gò bó và ngạo nghễ giữa trời đất.
Sự sống của tôi phải là sự sống do mình kiểm soát, nó phải áp đảo phía trên sự sống trong hư không.
Không phải đường của tôi, cho dù có hiểu được thì đã sao?
Vì vậy, tôi đóng quầy hàng.
Sau khi chữa trị cho đứa trẻ năm tuổi kia, tôi không còn khám bệnh nữa.
Hai vợ chồng Vương Vận Phúc lấy làm khó hiểu, bọn họ cảm thấy cứ vứt bỏ danh tiếng mà tôi vất vả lắm mới tạo dựng được đi như thế thì thật đáng tiếc.
Một ngày tôi có thể khám cho bốn đến năm bệnh nhân, nhiều thì mười người.
Trung bình một tháng tôi có thể kiếm được hàng trăm lượng bạc, một năm là hơn hai nghìn.
Nếu đổi thành đồng vàng sẽ là hai mươi đồng.
Theo suy nghĩ của họ, đây đã là một nghề cực kỳ kiếm được tiền ở thị trấn Trường Lăng rồi.
Dù sao vẫn kiếm nhiều hơn cửa hàng bánh giòn nho nhỏ của hai vợ chồng họ.
Tôi không thể giải thích và cũng không thể nói rõ được với họ. Tôi chỉ đành bịa ra một lời nói dối có thiện ý rằng, tôi được sư phụ sai xuống núi chữa bệnh cho một nghìn người.
Trong thời gian nửa năm, tôi đã khám đủ một nghìn bệnh nhân, tôi không thể phá hoại quy định của sư môn, nếu không sẽ bị xử phạt và đuổi khỏi môn phái.
Hồng Miên cảm thấy tiếc nuối dùm tôi, chị ta hỏi tôi định làm gì tiếp theo, tôi sẽ rời khỏi thị trấn Trường Lăng và trở về sư môn à, hay đổi sang nghề khác.
Hai vợ chồng họ biết tôi không thiếu tiền nên đề nghị tôi mở cửa hàng tạp hóa hoặc cửa hàng rượu, tôi có thể không kiếm được nhiều tiền nhưng hoàn toàn đủ sống một cuộc sống bình dị.
Tôi thẳng thắn nói với họ là mình sẽ rời đi.
Thị trấn Trường Lăng rất yên ổn, nhưng đó không phải cuộc sống mà tôi muốn.
Ở đây, bề ngoài tôi có thể tỏ ra thờ ơ không có chuyện gì, nhưng nỗi lo lắng trong lòng tôi lại chẳng biết giãi bày cùng ai.
Đối với tôi, sống ở đây chẳng khác gì tra tấn, một ngày dài bằng một năm, nó khiến tôi không dám thả lỏng để nhớ lại.
Tôi không thể trở về Trung Quốc, không thể ở bên cạnh người thân của tôi, vậy thì đây đâu được tính là yên ổn?
Một ngày sau, tôi rời khỏi thị trấn Trường Lăng.
Tôi thoải mái rời đi trong sự lưu luyến nước mắt lưng chòng của ba người nhà họ Vương.
Trước khi đi, tôi đặt một trăm đồng vàng dưới gối Hồng Miên. Với sự thông minh của mình, chị ta tất nhiên sẽ đoán ra được là do tôi để lại.
Tôi làm như vậy không phải thương hại hai vợ chồng họ, mà là lời cảm ơn đến từ tận đáy lòng vì đã họ chăm sóc tôi như người thân trong nửa năm qua.
Hồng Miên đã tự tay làm quần áo và giày cho tôi, Vương Vận Phúc làm bánh giòn có nhân nhiều thịt dành riêng cho tôi vào mỗi sáng sớm.
Cho dù họ hầm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền