ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 582. . Vận khí của chín ngọn núi

Chương 582 . Vận khí của chín ngọn núi

“Tôi vốn là một thác nước cao nghìn mét ở ngọn núi thứ tư của Côn Lôn, tôi rất bình thường và nhỏ bé. Nếu không có chủ nhân thuận tay chỉ điểm giúp tôi mở ra linh trí, chắc cả đời này tôi cũng không thể có được như ngày hôm nay”“Công ơn tái tạo giống như cha mẹ, cho dù tôi chết thì cũng không thể báo đáp được ơn nghĩa của chủ nhân”

“Đừng nói là canh giữ hang động cho chủ nhân, cho dù bắt tôi phải chết ngay bây giờ thì tôi cũng không hề do dự” Thiên Bộc nói chân thành: “Chỉ cần chủ nhân bình an vô sự, tính mạng của tôi có đáng gì?”

Ngao Đông cũng cười gật đầu: “Tôi cũng thế, trước khi đến Côn Lôn thì tôi chỉ là một con rùa nhỏ ở Đông Hải, may mắn có chủ nhân chỉ điểm, tôi mới có thể tu luyện đến bây giờ”

“Nhắc đến điều này, tôi là người đi theo chủ nhân sớm nhất và được chủ nhân chăm sóc nhiều nhất” Ngao Đông chân thành nói: “Thiên Bộc, bản thể của cô là giọt nước sạch trên trời và là linh thể trời sinh. Cô có tư chất tu luyện tốt hơn tôi nhiều, sau này cũng có cơ hội đạt được đại đạo Thánh Nhân hơn tôi”

“Giữ được núi xanh thì không lo không có củi đốt”

Ánh mắt Ngao Đông lóe lên: “Nhỡ đâu, nhỡ đâu tiền bối đại bàng không ngăn cản được Bạch Hư, chủ nhân cũng không kịp thức tỉnh, cô và tôi cùng ra tay cũng chỉ có con đường chết”

“Nếu đã như vậy, hay là để một mình tôi ở lại”

“Không…” Đôi mắt Thiên Bộc ngấn lệ.

Ngao Đông nói với giọng không cho phép từ chối: “Hãy nghe tôi, cô đi trước đi, đi càng xa càng tốt”

“Với sự kiêu ngạo của Bạch Hư, một khi cô rời khỏi chỗ này, lão ta chắc chắn sẽ không đuổi theo cô đâu. Dù sao mục đích của Bạch Hư là chủ nhân, lão ta không để loại tôm tép như chúng ta vào mắt đâu”

“Trốn đi rồi từ từ tu luyện”

“Nếu cô may mắn trở thành Thánh Nhân chân chính, đến lúc đó hãy báo thù cho tôi và chủ nhân” Ngao Đông thở dài rồi cười gượng, nói: “Nếu thật sự không báo thù được cũng không sao, ít nhất thì cô vẫn còn sống”

“Tôi không đi” Thiên Bộc ứa nước mắt rồi ra sức lắc đầu: “Muốn chết thì cùng chết, mọi người đều chết hết rồi, để lại một mình tôi có ý nghĩa gì?”

“Nếu bắt tôi sống mỗi ngày trong ký ức đau buồn, làm sao tôi có thể tu luyện được?”

“Trong lòng có một chấp niệm không thể xóa bỏ được, vậy tôi dựa vào đâu mà trở thành Thánh Nhân chân chính?” Thiên Bộc cười buồn, nói: “Chúng ta phải tin tưởng chủ nhân, tin tưởng tiền bối đại bàng. Tiểu Quy, đã nói là cùng chết mà, đừng để tôi một mình được không”

Ngao Đông còn chưa kịp nói chuyện, ở đỉnh núi phía trên, một luồng ánh sáng bỗng tràn ra giữa không trung.

Ánh sáng lóa mắt giống như mặt trời chói chang bao phủ mặt đất.

Cơn mưa nhỏ dừng lại trong chốc lát dưới ánh sáng trắng, sau đó lại tiếp tục rơi xuống.

Cùng lúc đó, Bạch Hư kiêu hãnh xuất hiện trong chiếc áo choàng màu trắng.

Bạch Hư nhếch miệng khinh thường, lão nói: “Ba chiêu, đại bàng, bây giờ ông liều mạng mới chống đỡ được ba chiêu của tôi. Đây là tôi đã nương tay rồi đấy, ông định làm gì để tiếp tục ngăn cản tôi?”

“Bùm”

Hư không vỡ vụn và rất nhiều lỗ đen xuất hiện.

Bóng dáng đại bàng chật vật chui ra từ lỗ đen.

Chiếc áo bào vàng của ông ta loang lổ máu, sắc mặt trắng bệch, khí tức hỗn loạn.

Bạch Hư cười to đắc ý: “Cho

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip