Chương 596 . Giống như con khỉ
Năm mới vừa qua đi, cái lạnh của mùa đông vẫn chưa chấm dứtTrong sòng bạc của nhà họ Thương ở thủ đô.
Thương Vân Hi nhìn người thanh niên quen thuộc trước mắt mình mà ngỡ như đã trải qua mấy đời.
Hơn mười năm không gặp, khuôn mặt của anh dường như không hề có một chút thay đổi nào.
Anh khoác một chiếc áo lông màu đen, chân đi đôi giày vải, trên miệng nở nụ cười thản nhiên.
Trông anh vẫn bình thường như lần đầu tiên cô ta gặp.
Bình thường, nhưng lại không tầm thường.
Trần An ngồi trên ghế sô pha và hỏi với dáng vẻ lười biếng: “Này, tôi nghe nói cô đã trúng tuyển vị trí trưởng lão của môn phái Dời mộ rồi hả?”
Thương Vân Hi khẽ cười, cô ta tự mình pha một tách trà cho anh, sau đó trả lời: “Cậu không ở đây nhưng tin tức vẫn nhạy bén nhỉ?”
“Đúng vậy” Trần An cầm chén trà thổi vài hơi, sau đó trêu chọc: “Xem ra kỹ thuật dời mộ của cô đã vượt qua tôi rồi”
Thương Vân Hi cười mắng: “Tôi vốn đã mạnh hơn cậu rồi, hơn nữa cậu bây giờ còn để ý đến chức trưởng lão của môn phái Dời mộ sao?”
“Cô gia của nhà họ Cố, chà, đồng thời còn là người đàn ông mà cô chủ lớn nhà họ Diệp đã đau khổ chờ đợi mười năm”
“Trần An, cậu bây giờ chỉ cần dậm chân một cái là thủ đô này phải rung chuyển đấy”
“Thế nào, sau này chăm sóc đám dân đen như chúng tôi một chút nhé?” Thương Vân Hi nín cười, “Cậu trở về, người vui vẻ nhất là Bạch Trạch đấy. Cái tên này có người cung cấp tiền mua thuốc cho là vui đến quên cả trời đất, cuối cùng thì anh ta cũng không cần phải nịnh nọt tôi và Ngô Uy nữa rồi”
“Ha ha, cũng có lý” Người thanh niên cười to, “Mùng một đầu năm anh ta đến chúc tết tôi mà còn tiện thể hỏi vay một triệu nữa đấy. Trẻ con chúc tết người lớn đều có tiền mừng tuổi. Ài, tôi làm sư thúc nhỏ thật là khổ quá mà”
Thương Vân Hi ôm bụng cười: “Đáng đời, tôi và Ngô Uy bị anh ta làm phiền nhiều năm như vậy rồi, bây giờ cũng nên đến lượt cậu”
“Còn cô thì sao?” Người thanh niên uống vài ngụm trà rồi tùy ý nói: “Cô đâu còn nhỏ nữa, chẳng nhẽ không gặp được người đàn ông nào thích hợp để cưới sao?”
Đôi mắt đang rũ xuống của Thương Vân Hi hiện lên một tia tiếc nuối, sau đó mỉm cười nói: “Duyên phận chưa tới thì không thể vội vàng được, tôi sống một mình thấy thoải mái lắm. Không ai làm phiền tôi, không cần phải cãi nhau, tự do tự tại, tội gì phải tìm phiền toái chứ?”
Sau khi suy nghĩ một chút, Thương Vân Hi lại nói tiếp: “Nhìn Bạch Trạch rơi vào nấm mồ của hôn nhân mà tôi bỗng cảm thấy, có kết hôn hay không cũng như nhau”
“Bây giờ là thời đại nào rồi, độc thân vạn tuế” Thương Vân Hi giả vờ vui vẻ, nói: “Chỉ cần có tiền tiêu, có việc làm thì cần gì đàn ông”
“Đỉnh đấy” Trần An giơ ngón cái lên khen ngợi: “Đúng rồi, Yến Tần Tang đâu, cô ta thế nào rồi?”
Thương Vân Hi lắc đầu, “Đã lâu rồi tôi không liên lạc với cô ấy, kể từ khi Bạch Trạch làm náo loạn hôn lễ của cô ấy, quan hệ giữa chúng tôi trở nên xấu đi”
“Chuyện này…” Thương Vân Hi cười khổ, “Cậu cũng biết tính cách của Bạch Trạch rồi đấy, bất kể có uống rượu hay không, anh ta đều không cho phép người khác sỉ nhục cậu”
“Yến Tần Tang đứng giữa là khó xử nhất”
“Một bên là những người bạn thân thiết như chúng tôi, một bên là nhà họ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền