ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 600. . Một cơn ác mộng

Chương 600 . Một cơn ác mộng

Trong nháy mắt, lại năm mươi năm nữa trôi quaTrong năm mươi năm này, Trần An đã đi khắp mọi ngóc ngách của Trung Quốc.

Anh đã thuận lợi tìm được mảnh vỡ nguyên thần của Cố Miên Phong, Cố Sảnh, Cố Kính Tâm, Cố Khinh Ngôn và Cố Thương.

Trần An đã dùng tu vi Thánh Nhân chân chính của mình cho họ một cuộc đời mới.

Tuy rằng không thể khôi phục trạng thái đỉnh cao của họ năm đó, nhưng ít nhất vẫn có hi vọng tu luyện lại từ đầu.

Nhưng Trần An vẫn không tìm được mảnh vỡ nguyên thần của chim đại bàng, Ngao Đông, và Thiên Bộc.

Điều này khiến Trần An rất sốt ruột và uể oải.

“Rốt cuộc thì các người đang ở đâu?” Trần An đi giữa những khu rừng rậm, tâm thần tỏa ra khắp nơi, anh làm thế không hề biết mệt mỏi.

Một năm.

Hai năm.

Ba năm.

Cho đến năm thứ tư, cuối cùng Trần An cũng cảm ứng được mảnh vỡ nguyên thần còn sót lại của chim đại bàng bên trong cơ thể một con chim tước.

Trần An bắt lấy con chim đó rồi cười khẽ.

“Tiền bối đại bàng, xin hãy cho tôi từ từ trả lại ơn nghĩa bảo vệ của ông năm đó” Trần An thở phào rồi điểm một cái.

Mảnh vỡ nguyên thần của chim đại bàng bị chim tước vô tình cắn nuốt được mạnh mẽ rút ra, nó hội tụ giữa không trung và dần dần thành hình.

Trên Đông Hải.

Trần An lướt đi theo sóng.

Vào một vạn năm trước, anh đã gặp Ngao Đông ở đây.

Lúc đó, ông ta vẫn chỉ là một con rùa nhỏ chưa mở linh trí.

Trần An đã mang ông ta đến núi Côn Lôn và cho Ngao Đông cơ hội được tu luyện thành tiên.

Cũng là do Trần An đã “hủy diệt” Ngao Đông, ông ta bây giờ chỉ là một đống mai rùa bị chia năm xẻ bảy.

Trần An đã đến Đông Hải vô số lần.

Mỗi lần như vậy, anh đều mang niềm hy vọng lớn nhất sẽ tìm được mảnh vỡ nguyên thần của Ngao Đông.

Nhưng lần nào Trần An cũng thất vọng quay về.

Theo lý thuyết, đây là nơi Ngao Đông ra đời.

Thì đây cũng sẽ là nơi nguyên thần của Ngao Đông muốn trở về nhất trong ý thức còn sót lại.

Tiếc rằng Ngao Đông cũng không xuất hiện.

“Tiểu Quy à, chủ nhân nhớ ông lắm” Trần An lẩm bẩm rồi lang thang không hề có mục đích.

Nước biển chập trùng, sóng liên tục nhấp nhô.

Bóng lưng của anh càng ngày càng xa.

“Tiền bối xin dừng bước”

Trong biển sâu, một giọng nói hùng hồn và đầy tang thương vang lên từ dưới mặt nước.

Ngay sau đó, một con rùa to lớn xuất hiện trước mặt Trần An.

Ánh sáng lóe lên, con rùa hóa thành một ông già nhiều tuổi mặc đồ đen.

Ông ta cúi người nhìn Trần An với vẻ e ngại, sau đó cung kính nói: “Không biết tiền bối còn nhớ tôi không?”

“Tôi vẫn nhớ” Trần An trầm ngâm nói: “Hình như vào cái ngày mà tôi dẫn Ngao Đông đi, cũng chính là ông đang tuần tra ở Đông Hải”

“Trí nhớ của tiền bối rất tốt” Ông già cao tuổi tỏ ra kích động, ông ta nói: “Xin hỏi tiền bối, nó, không, Ngao Đông vẫn khỏe chứ?”

Không đợi Trần An trả lời, ông già cao tuổi cuống quýt giải thích: “Con rùa nhỏ năm đó có một chút quan hệ máu mủ với tôi. Khi tiền bối mang nó đi, tôi muốn ra tay ngăn cản, nhưng…”

Ông già cao tuổi ngập ngừng một lát rồi nói thẳng: “Tu vi của tiền bối rất khó lường, tôi lo lắng sẽ làm mất lòng tiền bối nên đành tỏ ra không biết gì hết”

“Tôi biết” Trần An khẽ thở dài rồi cô đơn nói: “Ông ta chết rồi”

Cơ thể ông già

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip