Chương 63 : Tình thế khó xử
Tiêu Khải đã khơi dậy cơn tức giận trong lòng tôi, vốn nếu thái độ của gã tử tế một chút, tôi sẽ gọi điện cho dì Liên để bảo dì đổi thành người khác. Dù sao Yến Tần Tang cũng là con gái, lại còn sắp kết hôn, nếu bảo cô ta phải bảo vệ một thằng con trai như tôi 24/7, để mọi người biết thì sẽ có hại cho danh dự của cô taVả lại chồng chưa cưới của người ta cũng đã tìm tới cửa rồi, về tình về lý tôi đều không nên tiếp tục để Yến Tần Tang bảo vệ mình.
Nhưng tôi vốn là người trời sinh bướng bỉnh, chỉ thích ăn mềm không ăn cứng, bà tôi đã từng nói ông nội và tôi đều là con lừa cứng đầu cứng cổ.
Cái gã Tiêu Khải này vừa tới cửa là đã ra cái vẻ ông mày đây là đệ nhất thiên hạ, gã đã ỷ thế hiếp người thì chớ, lại còn gọi Trần Sơn Hà ông tôi là lão già.
Nói thế nào ông tôi cũng là người lớn tuổi, huống chi còn đã mất rồi. Chẳng lẽ đến sự tôn trọng tối thiểu gã ta cũng không biết?
Con người đều là suy bụng ta ra bụng người, anh tôn trọng tôi thì tôi sẽ tôn trọng anh. Anh không tôn trọng tôi, vậy đừng có mơ được tôi tôn trọng.
Nhà họ Tiêu là một trong mười gia đình giàu có nhất ở thủ đô, thế lực cực lớn, bối cảnh rất sâu. Nhưng thế thì sao, cũng bởi vì địa vị của đối phương mà muốn Trần An tôi phải khuất phục sao?
“Xin lỗi nhé cậu Tiêu, Tiểu Bạch nói không sai, chuyện này là do Lưu trưởng lão cùng Hồ trưởng lão đặt ra, anh có tìm tôi cũng chẳng có tác dụng gì. Nếu anh đã không sợ trời không sợ đất, lại không sợ vạch mặt với môn phái Dời mộ, vậy mời anh đi tìm hai vị trưởng lão kia đi.” Tôi bình tĩnh trả lời.
Tiêu Khải không nói gì, chỉ là lúc gã nhìn qua tôi, gương mặt trở nên tái mét. Bảy, tám tên vệ sĩ của gã đứng bên ngoài phòng VIP cũng bước lên môt bước, nhìn chòng chọc vào tôi với vẻ thù hằn.
“Mày thế này là tao đã cho thể diện mà còn không cần à!” Tiêu Khải đột nhiên cười, tiện tay cầm ấm trà trên bàn rồi di chuyển, gã nói: “Hồ Ngọc Liên là sư phụ của Tần Tang, tao tìm tới chúng mày để tự giải quyết cũng là vì để ý đến thể diện của thầy trò bọn họ, nếu chúng mày đã không phối hợp, vậy tao cũng chỉ có thể buộc chúng mày phải phối hợp thôi.”
“Tiêu Khải, cậu đừng có mà quá đáng, nơi này là thủ đô đấy!” Bạch Trạch khẩn trương hô lên.
“Ha, mày cũng biết đây là thủ đô đấy.” Tiêu Khải cầm ấm trà lên rồi quăng mạnh xuống đất, “Mày cũng biết đây là thủ đô, vậy mày cũng nên biết đắc tội với nhà họ Tiêu tao sẽ có kết cục gì!”
“Tao cho mày năm phút cân nhắc, hoặc là gọi điện thoại cho Lưu Chính Trung và Hồ Ngọc Liên để đổi thành người khác bảo vệ cho Trần An, hoặc hôm nay chúng mày nằm để đi ra ngoài cho tao!” Tiêu Khải hung ác đe dọa.
Sắc mặt Bạch Trạch biến đổi, có vẻ như khá kiêng kị Tiêu Khải. Nếu chỉ riêng một mình Tiêu Khải, với tính tình của Bạch Trạch thì không có khả năng anh ta thèm để mắt tới. Nhưng đúng như Tiêu Khải nói, đứng phía sau gã là toàn bộ nhà họ Tiêu.
Nói cách khác, nếu như hôm nay chúng tôi ngoan ngoãn làm theo lời Tiêu Khải, thì khi bị truyền ra ngoài, chẳng phải toàn bộ người trong giới ở thủ đô đều sẽ cười tôi cùng Bạch Trạch sao? Thậm chí ngay cả lão Lưu cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền