ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 78. Miếng ngọc Quan Âm

Chương 78 : Miếng ngọc Quan Âm

Nhưng nếu những khâu này đều không có vấn đề, vậy thì vấn đề nằm ở chỗ nào? Quan tài không thể nào tự dưng lại không nhấc lên được, bên trong Dời mộ phần quyết có ghi chép, cứ hễ gặp được quan tài nặng vạn cân, chứng tỏ ở khâu nào đó đã xảy ra sai sótTôi ra hiệu cho Đinh Vọng Quân đừng cuống, tôi đi quanh quan tài nghiêm túc kiểm tra một lần nữa, thậm chí ngay cả Ngô Uy cũng tự mình đến giúp tôi quan sát, nhưng vẫn không phát hiện ra vấn đề gì.

“Mẹ nó chứ, kỳ lạ thật.” Ngô Uy lẩm bẩm chửi một tiếng, “Từ lúc cậu cho động thổ đến liễm xương trong quan tài, tôi đều tận mắt nhìn thấy, tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gì, quan tài cũng ok, tám cậu thanh niên nhấc quan tài cũng ổn, vậy rốt cuộc là sai ở đâu?”

“Chẳng lẽ là tổ tiên nhà họ không muốn rời khỏi mộ phần cũ?” Tôi đưa ra nghi vấn.

Sở dĩ tôi hỏi như vậy là bởi vì bên trong ngành nghề dời mộ này cũng đã từng có nhiều tiền lệ như vậy rồi, cả ở trong Dời mộ phần quyết cũng có ghi chép về một số trường hợp không dời mộ được, nguyên nhân chủ yếu nhất chính là tổ tiên trong mộ không muốn rời đi. Giống như họ đang ở trong căn nhà cũ ấy, ở quen rồi, mà anh lại cưỡng chế bắt người ta phải dọn nhà đi. Mà người chết khác với người sống, người sống anh còn có thể trói người ta lại rồi phá nhà người ta, nhưng người chết lại không dễ thương lượng như vậy. Anh muốn phá nhà tôi đi đúng không? Thế thì tôi cứ không đi đấy, mà những điều bí ẩn này là thứ mà ai cũng kiêng kị, chẳng có biện pháp nào để giải quyết cả.

Ngô Uy cau mày, “Không thể nào, nếu như tổ tiên nhà họ không muốn rời khỏi mộ phần cũ thì đã có vấn đề ngay từ khâu bày đồ cúng và báo cáo rồi, cả lúc đào mộ nữa, nhưng tất cả các khâu phía trước đều rất thuận lợi, vậy khẳng định vấn đề không phải nằm ở tổ tiên nhà họ.”

Cái này không phải, cái kia cũng không phải, giờ phút này tôi như đang ngồi trên bàn chông, ở đây có hơn 30 người đang nhìn chằm chằm vào tôi, căm tức như chỉ muốn xông lên tát tôi.

“Sư phụ Tiểu Trần?” Đinh Vọng Quân lại sốt ruột kêu lên.

“Xong đây xong đây.” Tôi lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi điện thoại cho lão Lưu, vấn đề không giải quyết được thì cũng không thể nào bỏ mặc ở đấy được.

Vì không thể giúp gì được cho tôi nên Ngô Uy cũng cảm thấy rất xấu hổ, anh ta nói mình đi theo bác hai làm dời mộ nhiều năm như vậy rồi mà đúng là chưa từng gặp phải chuyện nào kỳ quái như vậy.

Bên này tôi vừa tìm ra được số của lão Lưu, đang chuẩn bị bấm gọi thì một trong tám cậu thanh niên nhấc quan tài đột nhiên ngã xuống mặt đất, sắc mặt trắng bệch, miệng sùi bọt mép.

“Hầu ơi, thằng Hầu xảy ra chuyện rồi!” Cả đám người hô lên ầm ĩ.

Đinh Vọng Quân là người đầu tiên chạy đến đỡ cậu thanh niên tên “Hầu” kia, ông ta thấy hai mắt đối phương vô hồn, toàn thân run rẩy, bọt mép liên tục sùi ra ngoài.

“Động kinh rồi, có phải là bị động kinh không!” Có người sợ hãi kêu lên.

“Động kinh cái rắm, ông đây lớn lên cùng thằng Hầu, chưa bao giờ nghe nói nó có bệnh này. Tôi thấy nhất định là nó bị dính thứ gì không sạch sẽ rồi.” Một cậu thanh niên trẻ tuổi phản bác.

“Nhất định cái tên thầy dời mộ họ Trần này là kẻ lừa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip