ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 88. Chuyện cũ năm xưa

Chương 88 : Chuyện cũ năm xưa

Mấy người chúng tôi ngồi uống rượu nói chuyện phiếm, chẳng mấy chốc những đệ tử nhà họ Cố đã lảo đảo đi tới bàn của Tô Mạt, một tên đệ tử tóc cắt ngang trán dường như say quá nên phụt một cái nôn hết ra bàn của Tô Mạt“Ngại, ngại quá, uống hơi nhiều” Tên đệ tử tóc cắt ngang trán cười hềnh hệch, trông dáng vẻ giống y hệt một thằng say.

Bàn của Tô Mạt có tám người, bốn nam bốn nữ, đám con gái bị dọa thét lên sợ hãi. Bốn người con trai cảm thấy mình bị khiêu khích nên đập bàn yêu cầu đệ tử nhà họ Cố phải xin lỗi.

Đệ tử nhà họ Cố đến để gây chuyện nên sao có thể xin lỗi? Hai bên đẩy đi đẩy lại cuối cùng vung tay đánh nhau.

Bốn cậu thanh niên bên bàn Tô Mạt không phải đối thủ của đệ tử nhà họ Cố, chưa cần nói đến việc họ không biết võ mà chỉ tính số người thôi thì họ đã thua thiệt rồi.

“Mẹ mày, làm mất hứng uống rượu của bố, giờ bọn mày tính thế nào?” Tên đệ tử tóc cắt ngang trán đập chai rượu lên bàn và hỏi với khí thế hung hăng.

Lúc này bảo vệ của vũ trường cũng biết trên tầng có chuyện xảy ra, họ vội vàng chạy lên đó.

Chúng tôi đang muốn Ngô Uy làm anh hùng cứu mỹ nhân để chiếm được cảm tình của Tô Mạt, sao có thể để bảo vệ làm hỏng việc được. Tôi nhíu mày với Bạch Trạch ra hiệu anh ta đi xử lý.

Bạch Trạch rút luôn một xấp tiền mặt trong túi ra, chắc tầm một trăm ngàn, anh ta đưa tập tiền cho đội trưởng đội bảo vệ rồi nói: “Mấy anh cầm đi uống rượu, phía trên đó là bạn tôi đang uống hơi say, nhưng mấy người yên tâm, sẽ không có án mạng đâu”

Bảy, tám bảo vệ nhìn thấy tiền thì mắt sáng lên, họ nói nhỏ: “Xử lý nhanh một chút, nếu không bọn tôi cũng không tốt lắm”

Bạch Trạch lại phát thuốc cho cả hội, bảy, tám bảo vệ vui sướng xoay người rời đi.

“Khá lắm Tiểu Bạch, đúng là đại gia, vừa ra tay là một trăm ngàn” Tôi cố ý trêu.

Bạch Trạch cười gian, sau đó gằn giọng, nói: “Chỉ cần có thể chơi chết Tôn Sưởng thì tiêu chút tiền có là gì, kể cả phải bỏ ra mười triệu tôi cũng đồng ý”

“Chỉ vì chuyện hôm nay mà thù hằn đến mức thế cơ à?” Tôi tò mò, trên thực tế Bạch Trạch không phải là người có lòng dạ hẹp hòi có thù tất báo, tại sao tôi lại cảm thấy Bạch Trạch thậm chí còn muốn giết Tôn Sưởng nhỉ?

“Sư thúc nhỏ không biết gã đó đáng ghét đến cỡ nào đâu, Tôn Sưởng cậy mình là cháu của Tôn Trường Thanh nên toàn âm thầm ngáng chân tôi, gã lén để đệ tử ở chỗ ghi danh sửa lại nhiệm vụ tháng của tôi, tôi chỉ là một đệ tử cấp cao vậy mà lại nhận một nhiệm vụ màu xanh lam, nếu sư phụ không ra tay thì chắc chắn tôi đã không còn mạng để quay về” Bạch Trạch nghiến răng nghiến lợi nói.

“Chẳng phải là mình chọn nhiệm vụ nào thì sẽ đăng ký theo số hiệu của nhiệm vụ đó sao? Tại sao lại còn có thể bị người khác lén sửa đổi?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

Bạch Trạch cười lạnh lùng, “Tôn Trường Thanh quản lý sảnh nhiệm vụ, trong đó toàn là người của lão, lúc đấy tôi không nhìn kỹ nên sau khi ký tên lên phiếu nhiệm vụ mới phát hiện mình bị gài, nhưng theo quy định của môn phái Dời mộ, nếu đã nhận nhiệm vụ thì nhất định phải hoàn thành, nếu không sẽ bị trừng phạt”

“Bị phạt còn tốt hơn là mất mạng, nếu tôi là anh thì tôi thà

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip