Chương 92 : Linh Hồ chín đuôi
Dưa chuột trộn, rau xào, ngó sen chưng đường, rau xanh xào giá…Nhìn đầy một bàn thức ăn toàn là đồ chay, tôi chỉ biết âm thầm cười khổ. Đúng là đến một miếng thịt băm cũng không nhìn thấy.
Cố Khinh Ngôn thèm thuồng, hỏi: “Bác Tùng, nguyên liệu của những thức ăn chay này đều do chính tay bác trồng ạ?”
Bác Tùng đang dọn dẹp bát đũa, bực mình bảo: “Cái con bé này có phải bị ấm đầu rồi không, đến vườn rau xanh bác còn chẳng có mà tự mình trồng rau cái gì?”
“Vậy những thứ này?” Cố Khinh Ngôn thắc mắc, “Chẳng lẽ là do bác đi chợ trên thị trấn để mua?”
Bác Tùng tức giận, nói: “Con bé này nghĩ hay lắm, những thứ này là rau dại hái ở ngọn núi gần đây, hoặc là hái ở vườn rau nhà Trần An, dù sao bà với mẹ cậu ấy cũng không có ở nhà, mấy thứ này để đó không ăn cũng lãng phí.”
“Đây, mấy thứ dưa leo với rau xanh này đều là hái từ vườn rau nhà Trần An, xanh mướt không bị phun thuốc. Ngó sen lấy trong ruộng sen nhà bác cả của Trần An. Món mầm đậu nành này là bác thấy trong bếp nhà Trần An có đậu nành nên lấy ra tự ngâm. Cà chua thì ở trong vườn rau nhà bác ba của Trần An.”
Bác Tùng chỉ vào từng loại thức ăn trên bàn mà giới thiệu.
Cố Khinh Ngôn trợn mắt há hốc mồm, cô ta lén bật ngón cái lên với bác Tùng, sau đó cầm cái bát đi xới cơm.
“Khụ khụ, bác Tùng, vậy còn gạo này…” Tôi cười hỏi.
“Ừ nhỉ, gạo cũng lấy từ nhà cậu đấy, trong bếp nhà cậu chất một đống gạo, sắp hỏng đến nơi rồi.” Bác Tùng thật thà nói.
Tôi cũng đến bái phục bác Tùng, thì ra cả một bàn đồ ăn này đều được lấy từ nhà tôi, bác Tùng đúng là “bà chủ gia đình” biết tiết kiệm.
Mà phải công nhận là tuy bình thường bác Tùng không đứng đắn lắm, nhưng tay nghề làm đồ ăn thực sự khá tốt, sáu người chúng tôi ăn hết sạch.
Cố U Hoàng vẫn ăn rất ít, cô ấy chỉ ăn tí dưa leo và vài cọng ngó sen, đến cơm cũng chỉ ăn một miếng nhỏ. Tôi thật sự nghi ngờ cô ấy chỉ hít tiên khí mà sống, đương nhiên tôi chỉ nói đùa thôi. Tôi cảm thấy tò mò, người bình thường mà ăn như vậy thì đã bị suy dinh dưỡng chỉ còn da bọc xương từ lâu rồi, nhưng người Cố U Hoàng chỗ cần gầy thì gầy, chỗ cần mập thì mập, rất cân đối.
Cơm nước xong xuôi, Cố Khinh Ngôn chủ động vào bếp rửa bát, Cố Miên Phong tập trung hỏi thăm chuyện về lôi kiếp.
Đúng vậy, tôi vẫn luôn nghĩ rằng lôi kiếp của Cố U Hoàng sẽ đến vào ngày Trùng Cửu mùng 9 tháng 9, ít nhất cũng phải hơn 20 ngày nữa mới đến, tại sao bây giờ lại tới trước thời hạn nhiều như vậy?
Cố U Hoàng nói cho chúng tôi biết, lôi kiếp xuất hiện dựa theo thực lực của cô ấy. Nói đơn giản thì giống như một cốc nước, vốn theo như Cố U Hoàng tính, đến ngày mùng 9 tháng 9 này tu vi của cô ấy mới có thể đạt tới trạng thái chạm đỉnh, nói cách khác là cốc nước này sẽ hoàn toàn được đổ đầy, lôi kiếp cảm nhận được tu vi của cô ấy xong sẽ tự động xuất hiện.
Nhưng bây giờ cái cốc nước này lại bị đổ đầy trước thời hạn nên tự nhiên lôi kiếp cũng sẽ đến sớm thôi.
Tôi hỏi Cố U Hoàng là lôi kiếp đến sớm và lôi kiếp đến đúng hạn có khác gì nhau không?
Cố U Hoàng nói đều giống nhau cả, chỉ có điều cô ấy là Linh Hồ chín đuôi ở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền