ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 94. Chồn vàng báo ân

Chương 94 : Chồn vàng báo ân

“Cũng không phải là không có cách nào báo đáp đâu.” Cố Miên Phong cười bảo, “Trần Sơn Hà còn có một người cháu trai mà.”Hoàng bà bà tức giận, nói: “Lão Phong kia nhé, ông đừng tưởng là tôi không biết ông đang có ý định quỷ quái gì, cháu trai của Trần Sơn Hà hiện giờ đang là cô gia của nhà họ Cố ông chứ gì!”

“Ha ha, thì cũng thế cả, Trần An là cô gia của nhà họ Cố tôi, nhưng cũng là cháu trai của Trần Sơn Hà. Yêu tinh chúng ta từ trước đến nay có thù báo thù, có ơn báo ơn. Trần Sơn Hà chết rồi, bà mà không báo được ơn này thì chẳng phải lần lôi kiếp tiếp theo của bà coi như xong rồi à.” Cố Miên Phong nói với giọng gian tà.

Hoàng bà bà ngầm thừa nhận mà gật đầu, “Ông nói không sai, có ơn mà không báo cuối cùng sẽ thành nhân quả không rõ ràng, lúc độ lôi kiếp rất dễ bị phân tâm, cho nên lần này sau khi vết thương đỡ hơn rồi tôi mới tìm tới đây, vốn định đến báo ơn xong là có thể yên tâm về tu luyện, không ngờ Trần Sơn Hà đã chết.”

“Nhưng vừa rồi ông nói có lý, mặc dù Trần Sơn Hà chết rồi, nhưng cháu của ông ấy vẫn còn, tôi có thể chuyển phần ân tình đấy cho cháu trai của ông ấy, như thế tôi cũng có thể an tâm trở về.”

“Lão Phong, ông dẫn tôi đi gặp cô gia nhà ông đi.” Hoàng bà bà nói rất kiên quyết.

“Tính bà cũng nóng vội quá rồi đấy, giờ là mấy giờ rồi, sáng mai đi được không.” Cố Miên Phong nói.

Hoàng bà bà sốt ruột, nói: “Không được không được, còn chưa trả được ân tình này, trong lòng tôi vẫn thấy chưa yên.”

Cố Miên Phong cảm thấy khó xử, lúc này Cố U Hoàng đột nhiên kéo tôi bay xuống đất.

Khoảnh khắc tôi và Cố U Hoàng đáp xuống đất, cả Cố Miên Phong lẫn Hoàng bà bà đều đồng loạt quay lại.

“Đại tiểu thư, cô gia.” Cố Miên Phong vui vẻ gọi, hiển nhiên sự xuất hiện của chúng tôi đã giải quyết vấn đề khó khăn của ông ta.

“Cố nha đầu lợi hại ghê nhỉ, đứng trên đấy mà còn mang theo được một người bình thường, thậm chí ngay cả bà lão tôi đây cũng không phát hiện ra.” Hoàng bà bà cười tủm tỉm.

“Để tiền bối chê cười rồi, vốn cháu định đưa Trần An tới xem thử hai vị đánh nhau như thế nào, ai ngờ tiền bối lại là người quen cũ.” Cố U Hoàng rất khiêm tốn lễ phép.

“Cậu chính là Trần An?” Ánh mắt Hoàng bà bà quét qua, rơi xuống trên người tôi, bà ta gật gù, lẩm bẩm: “Không tệ, đúng là huyết mạch của Trần Sơn Hà.”

“Anh gọi bà bà đi.” Cố U Hoàng nhắc nhở.

Tôi vội vàng xoay người hành lễ, cung kính nói: “Cháu chào Hoàng bà bà, những lời bà vừa nói cháu đã nghe thấy hết rồi ạ, cháu là Trần An, cháu trai của ông nội Trần Sơn Hà.”

“Ồ, biết lễ nghĩa hơn nhiều so với cha cậu đấy.” Hoàng bà bà đưa tay ra đỡ tôi dậy, bà ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, rồi thân thiện nói: “Lần đầu tiên tôi gặp cậu, cậu mới năm tuổi, năm ấy cậu bị Tà thuật sĩ hạ cổ, ông nội cậu tới tìm tôi, muốn nhờ tôi cứu cậu. Thật đáng tiếc cổ trùng thì dễ giải nhưng Tà thuật sĩ lại rất khó đấu, lúc tôi giải cổ trùng lại bị Tà thuật sĩ đánh cho bị thương nặng, nếu không nhờ nha đầu họ Cố ra tay, chắc cái mạng già này của tôi đã kết thúc cùng với cậu vào 11 năm trước rồi.”

“Cháu cám ơn bà bà, thật ra ân tình của bà đã trả xong từ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip