Chương 97 : Môn chủ Đạo môn
Ăn cơm trưa xong, Cố U Hoàng hỏi tôi có muốn về phòng ngủ trưa không, lúc này tôi làm sao mà ngủ được nên tôi hỏi Cố U Hoàng là nếu thực sự tìm được con giao long kia, cô ấy tự mình ra tay thì có thắng được khôngCố U Hoàng chống cằm, suy tư nửa phút mới trả lời tôi: “Đánh thắng được, nhưng chắc chắn tôi cũng sẽ bị thương nặng, đến lúc đó khẳng định không qua được lôi kiếp.”
Tôi nói vậy nếu như Cố Miên Phong cùng Hoàng bà bà, thêm cô ấy vào nữa, ba người liên thủ với nhau thì sao?
Cố U Hoàng cười bảo vậy thì chắc chắn là được, nhưng con giao long này chỉ thiếu một chút nữa là có thể hóa rồng, tu vi của nó cực kì mạnh, nên rất khó nói trước được điều gì.
Tôi cầm điện thoại di động đi đi lại lại trong rừng trúc, đến khoảng hơn một giờ chiều, nhóm Cố Miên Phong mới mang vẻ mặt không được tốt lắm quay về. Khỏi cần phải nói tôi cũng biết chắc rằng bọn họ không tìm thấy được chỗ ẩn nấp của giao long.
“Mẹ nó chứ, cái con cá chạch chết tiệt này giỏi nấp thật đấy, tôi đã tìm hết một lượt tất cả các ngọn núi và hang động bí ẩn quanh đây rồi, mấy thứ yêu tinh quỷ quái nhỏ thì gặp nhiều, nhưng lại không phát hiện ra tung tích của giao long.” Bác Tùng hùng hùng hổ hổ mắng.
Cố Miên Phong cũng nói, “Tôi đi theo hơi thở còn lưu lại của con mãng tinh tối hôm qua, nhưng tìm được nửa đường thì hơi thở kia biến mất, giống như là bị người ta cưỡng ép xóa đi vậy. Tôi tìm hết xung quanh mà cũng không ra được manh mối nào.”
“Tôi cũng đã tìm tất cả những cây đại thụ có thể ẩn nấp được, bao gồm cả một vài hốc cây, nhưng vẫn không phát hiện gì cả.” Cố Thảng nói với giọng bất đắc dĩ.
Tôi nghe kết quả mà cũng thấy uể oải, nhiều người như vậy tìm ròng rã bảy, tám tiếng đồng hồ từ sáng sớm đến tận xế chiều, vậy mà đến một chút manh mỗi cũng không tìm ra được, có thể thấy con giao long kia xảo quyệt đến mức nào.
“Mọi người nghỉ ngơi một chút, chiều tối tiếp tục tìm kiếm, tôi không tin ngay cả một tí dấu vết để lại cũng không có.” Bác Tùng rất không cam lòng.
Cả đám khẽ gật đầu, bầu không khí trở nên trầm lắng.
Tôi có lòng muốn hỗ trợ nhưng lại chẳng thể làm được gì, chỉ có thể tiếp tục xem điện thoại, cố tìm ra được một chút tư liệu có thể trợ giúp được cho mọi người. Khi tôi đang điều tra tin tức khắp nơi, trên thanh tài khoản của tôi lại hiển thị tôi có tin nhắn riêng mới.
Tôi ấn mở ra, phát hiện là anh bạn đạo sĩ nhỏ kia gửi tin nhắn lại, trong tin chỉ có tám chữ ngắn ngủi: Tôi nói là thật thì cậu tin không?
Tôi trả lời ngay không hề do dự: Hiện tại tôi đang gặp phải một con giao long, cũng đang tìm tung tích của nó nhưng vẫn chưa tìm được, cho nên mới hỏi anh như thế.
Vừa gửi tin đi, chỉ mấy phút sau anh bạn đạo sĩ nhỏ kia lại nhắn tới: Tới chỗ mép nước, sư phụ tôi nói giao long rời nước tu vi sẽ bị giảm xuống, vì sự an toàn của bản thân, bọn chúng sẽ không ở trên bờ quá lâu.
Tôi kích động trả lời lại: Cám ơn.
Sau đó tôi rất hưng phấn, nói với cả đám người đang ủ rũ, “Tôi có biện pháp tìm được con giao long kia đấy.”
“Cô gia đừng quậy nữa, mọi người còn đang phiền đây.” Cố Khinh Ngôn ủ rũ cúi đầu.
Mấy người bác Tùng cũng im
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền