Chương 10: Hợp Tác (2)
"Ba thành lợi nhuận, đây cũng không phải là số tiền nhỏ, đệ thật sự cam tâm ư?"
Trần Nhị Cẩu vỗ ngực cam đoan,
"Kể cả bốn thành cũng chẳng thành vấn đề."
"Thiện ý của đệ ta xin ghi nhận."
"Xuyên ca, huynh không đồng ý sao?"
Trần Nhị Cẩu có chút hoảng hốt.
"Không phải, ý ta là hai thành là đủ rồi. Việc trồng trọt cứ để nhà đệ tự giải quyết, nhiều ít cũng chẳng sao. Ta chỉ phụ trách chỉ bảo, việc bán hàng cứ để nhà đệ lo, nhưng nhà ta cũng cần cử người tham gia."
"Không phải ta không tin đệ, mà là như thế mới công bằng."
"Xuyên ca, huynh muốn tự mình ra tay ư? Huynh giải quyết nổi sao?"
"Đương nhiên không phải ta, là A Uyên nhà ta."
Hứa Xuyên cười cười.
"Thằng bé có phần thiên phú trong việc kinh doanh, để nó đi theo đệ khắp nơi buôn bán, mở mang tầm mắt, là một trải nghiệm rất tốt."
"A Uyên quả thật không tệ. Nếu như không có thằng bé đưa ra đề nghị này, đệ tuyệt đối không nghĩ ra được điểm này."
Hứa Xuyên gật đầu,
"Còn có một điều nữa, ta kiến nghị đệ tìm huynh trưởng của mình, và trong những ngày buôn bán đó, chiêu mộ mấy võ giả đàng hoàng, đáng tin cậy, phòng ngừa xảy ra chuyện ngoài ý muốn."
"Vẫn là Xuyên ca suy nghĩ chu đáo."
Trần Nhị Cẩu sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, nói:
"Đệ trước đó không lâu nghe cha đệ nói, phía tây phát sinh tình hình tai ương, có không ít dân chạy nạn đang hướng về vùng chúng ta."
"Phải không?"
Hứa Xuyên nheo mắt, cảm thấy mình có rảnh nên bói một quẻ xem sự việc này cát hung ra sao. Đoạn thời gian gần đây, mùa vụ đến, hắn chỉ dùng phép bói để xem thời tiết trong ngày mà thôi.
Sau khi thương định xong xuôi việc hợp tác giữa hai nhà, nỗi lòng lo lắng của Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng được gỡ bỏ. Hắn thầm nghĩ đêm nay về nhà, có thể ngủ ngon một giấc.
***
Ban đêm.
Trần Nhị Cẩu uống đến say mèm, vẫn là Hứa Minh Nguy đỡ y về nhà.
Bất quá, trên đường đi, đột nhiên có bóng người nhảy xổ ra, một gậy nện thẳng vào đầu Hứa Minh Nguy, khiến y choáng váng thất điên bát đảo. Hứa Minh Nguy buông tay nhẹ bẫng, Trần Nhị Cẩu trực tiếp ngã nhào trên đất, "Ai u" một tiếng.
Hứa Minh Nguy ôm đầu, quay đầu định thần nhìn quanh. Mặc dù bóng đêm mông lung, nhưng y cũng có một đôi mắt khác thường.
Chỉ thấy trong góc tối mịt mờ, một tên ăn mày quần áo rách rưới, tay cầm gậy gỗ, thân thể nhẹ nhàng run rẩy, ánh mắt xanh lè tựa như lang sói nhìn chằm chằm Hứa Minh Nguy. Thấy cú đập hết sức của mình mà đối phương lại không hề hấn gì, trong mắt y ta tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
"Ngươi là ai?"
Hứa Minh Nguy thét lớn.
Vừa dứt lời, tên ăn mày bẩn thỉu quay lưng bỏ chạy ngay lập tức.
Hứa Minh Nguy định đuổi theo, kết quả Trần Nhị Cẩu ôm chặt lấy chân y không chịu buông, trong miệng gọi ú ớ,
"Nương tử, nương tử..."
Hứa Minh Nguy không thể nào bỏ Trần Nhị Cẩu một mình ở đó, thế là đỡ y dậy, đưa về nhà. Sau đó, y vẫn không quên dặn dò Hứa Nghiên, bảo nàng không nên tùy tiện ra ngoài vào ban đêm, rằng chính y cũng bị người đánh lén.
Nếu không phải thể chất vốn đã cường tráng, e rằng tài vật trên thân hai người đã bị cướp sạch, thậm chí còn có thể nguy hiểm đến tính mạng.
"Thế à? Vậy A Nguy con về cũng cẩn thận."
Hứa Minh Nguy sau khi về nhà, cũng nói với Hứa Xuyên lên việc này.
"Tên ăn mày?"
Hứa Xuyên trầm ngâm.
"Xem ra sắp có biến rồi."
"Gần đây không có việc gì đừng ra ngoài vào ban đêm."
"Biết rồi, cha."
---