Chương 13: Nhận Người Hầu (3)
Trên mặt Dương Chiêu vẫn bất động thanh sắc, nhưng trong lòng y vô cùng chấn kinh. Không ngờ một dân thường bình thường thế mà lại có kiến giải không tầm thường đến vậy, lại mở mang đầu óc y rất nhiều. Trách không được mới mấy năm, gia tộc quy mô liền tăng trưởng như mặt trời ban trưa. Đúng là một nhân tài!
Hứa Xuyên nói tiếp:
"Đây đều là ngu kiến của kẻ hèn này, trong đó còn có rất nhiều quy tắc chi tiết, chẳng hạn như phân biệt dân lành với dân xấu, hay lựa chọn đối tượng nào để ban cho ruộng đất miễn phí."
"Bản quan biết."
Dương Chiêu trầm ngâm một lát, rồi cười nhìn Hứa Xuyên.
"Việc này, bản quan lại nợ ngươi một món nhân tình nữa. Đây là lệnh bài của Dương gia ta, ngươi hãy cầm lấy. Quan viên bình thường thấy được đều sẽ nể mặt vài phần."
"Đa tạ Dương chủ bộ."
Hứa Xuyên không có cự tuyệt, sau khi nhận lấy, hắn lại chắp tay nói:
"Vậy kẻ hèn này xin cáo từ trước."
"Đi thôi."
Hứa Xuyên cùng hai cha con Lý Nhị chiều hôm ấy liền quay trở về nhà.
Mà Dương Chiêu thì căn cứ kiến nghị của Hứa Xuyên, bắt đầu viết chi tiết kế hoạch an trí lưu dân.