Chương 90: Số lượng gà vịt kinh người
Đúng lúc năm người phụ nữ đang trò chuyện thì một bóng người cao lớn đi tới. Mọi người nhìn kỹ lại, liền nhận ra người đó.
"Anh Thành."
Thím Ngô cười, vẫy tay với Trần Thành. Bốn người còn lại cũng tươi cười chào hỏi anh. Các thím đều biết Trần Thành là người làm việc cho cậu Đạo sớm nhất, nên muốn hỏi dò anh vài chuyện.
"Chào các thím ạ!"
Trần Thành gãi đầu đáp lại, trông có chút ngượng ngùng.
Tuy miệng gọi là thím, nhưng thực ra họ cũng không lớn hơn anh là bao. Vốn ít tiếp xúc với phụ nữ, nên khi đối mặt với nhiều người như vậy, anh không khỏi lúng túng.
"Anh Thành, nghe nói bây giờ anh đang làm việc cho cậu Đạo phải không?"
, thím Ngô mở lời hỏi.
"Vâng ạ."
Thấy Trần Đạo, sáu người vội vàng chào hỏi, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt.
Sau một hồi hỏi han, trong lòng các thím cũng dần yên tâm hơn. Dựa vào câu trả lời của Trần Thành, làm việc ở nhà Trần Đạo hẳn là sẽ không quá khó khăn.
Trần Đạo nhìn năm người phụ nữ đang chờ bên ngoài, lục lại ký ức của nguyên thân rồi nhớ ra thân phận của họ. Bốn người phụ nữ lần lượt tên là Ngô Vân, Tiền Ngọc, Tôn Khiết và Kim Hoa, còn cô thiếu nữ cuối cùng tên là Trần Liên.
Trần Đạo nhớ rằng, bốn người phụ nữ kia đều là góa phụ trong làng, còn thiếu nữ Trần Liên thì mồ côi cha mẹ, đều là những nhà khó khăn nhất. Xem ra trưởng thôn Trần Hạ đã không hề thiên vị trong chuyện này.
"Két."
Sau đó, Trần Đạo dẫn mọi người vào nhà, ra hiệu cho Trần Thành chờ ở sân trước, rồi dẫn năm người phụ nữ đi xuyên qua phòng khách, ra sân sau.
Người làng Trần Gia đều biết nhà Trần Đạo nuôi rất nhiều gà, nhưng không ai rõ số lượng cụ thể là bao nhiêu, chỉ có thể mơ hồ đoán là không ít.
Phóng tầm mắt ra xa, toàn bộ sân sau lít nha lít nhít toàn là những con gà lông vàng óng. Con nào con nấy trông cũng to béo, ngay cả những chú gà con lông tơ cũng có vẻ vô cùng khỏe mạnh.
"Thứ nhất, mỗi ngày dọn dẹp phân gà vịt."
Vừa bước vào sân sau, năm người phụ nữ liền lộ vẻ mặt chấn động.
Đúng lúc này, cửa lớn nhà Trần Đạo mở ra.
Nghe Trần Thành trả lời, mắt mấy người phụ nữ đều sáng lên, Tiền Ngọc vội vàng hỏi:
"Anh Thành, giúp cậu Đạo làm việc thế nào? Có được ăn no không?"
Màn thầu với canh trứng!
"..."
"Đương nhiên là được rồi."
Trần Thành đáp ngay:
"Ở nhà cậu Đạo, ngày nào tôi cũng được ăn màn thầu với canh trứng, ngon miệng lắm!"
"Thứ hai, ghi lại số lượng gà vịt và số trứng đẻ ra mỗi ngày. Những quả trứng nào không thể ấp nở thì phải lấy ra."
Trần Thành gật đầu:
"Cậu Đạo để mắt tới, cho tôi một công việc."
Trần Liên bất giác thốt lên, thử đếm số lượng gà, nhưng lại phát hiện gà trong sân sau quá nhiều, nhất thời không thể nào đếm hết được.
Mấy người phụ nữ liếc nhìn nhau, đều có thể thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Ngày nào cũng cho một người ăn khỏe như Trần Thành ăn màn thầu, lại còn có cả canh trứng, nhà cậu Đạo này cũng sung túc quá rồi!
"Dễ tính lắm ạ."
"Anh Thành, cậu Đạo có dễ tính không? Lúc làm việc có hay la mắng không?"
"..."
"Không đâu! Cậu Đạo đối xử với tôi tốt lắm."
"Thứ ba, mỗi sáng và chiều cho gà vịt ăn."
Trần Đạo nói:
"Mọi người vào cả đi, bên ngoài lạnh lắm."
Ngoài gà ra, sân sau còn có hai con chó và một đàn vịt. Lúc này, tiếng gà gáy, vịt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền