ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thi Muội

Chương 2552. Chương 2552

Chương 2552

Sau khi bước vào khách sạn, chúng tôi tìm một chỗ và ngồi xuống.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi sống lại, Mộ Dung Ngôn dùng bữa tại khách sạn.

Cho nên cô ấy luôn tò mò và mong chờ đối với tất cả mọi thứ.

Dù sao trước đây khi còn là quỷ, tuy rằng cô ấy đã nhìn thấy rất nhiều thứ, nhưng lại chưa được trải nghiệm qua.

Chúng tôi gọi đồ ăn trước rồi ngồi đợi.

Không thể không nói, hiện giờ, công việc kinh doanh nhà hàng tại khách sạn Nam Thiên đúng là khá tốt.

Về cơ bản là mọi chỗ trong sảnh ăn của khách sạn đều đã đầy.

Lúc này, cặp đôi ngồi ở bàn cạnh chúng tôi đột nhiên cãi nhau.

“Lý Quang, nếu hôm nay anh không nói rõ với tôi, tôi sẽ không để yên cho anh đâu.” Một cô gái trẻ hét lớn.

Người đàn ông tên Lý Quang kia trông cũng khá bảnh trai, tóc uốn vuốt vuốt các thứ.

Trông cũng giống dạng mặt chó thân người lắm.

Giờ phút này, anh ta khẽ nhíu mày, nói với cô gái nọ: “Cô có thấy phiền hay không thế? Không thấy đây là nơi công cộng à?

Tôi đã nói rồi, tôi và cô gái kia chỉ là bạn bè chơi bời thôi, không có quan hệ gì cả.”

“Chơi bời à? Đã chơi đến tận giường rồi, mà anh còn bảo là bạn bè thôi sao?”

“…”

Nghe đối phương cãi nhau, chúng tôi nhanh chóng hiểu ra nguyên nhân.

Hai người này hẳn là một cặp đôi yêu đương nồng thắm lắm, nhưng chàng trai kia lại đứng núi này trông núi nọ, đã ngoại tình rồi.

Những chuyện như thế này xảy ra khắp nơi, đã là chuyện thường ở huyện rồi.

Tôi và lão Phong đã nhìn nhiều thành quen, chẳng thấy lạ lùng gì.

Bởi vì chuyện này đã quá đỗi bình thường rồi.

Nhưng ai có ngờ đâu, Mộ Dung Ngôn ở bên canh lại là người rất chung thuỷ và thành thật trong tình yêu.

Hơn nữa, cô ấy cực kỳ căm ghét loại đàn ông lừa dối này.

Lúc này, lại thấy cô gái trẻ kia bật khóc, mà còn khóc tới đau lòng xé ruột.

Cuối cùng chỉ có thể khóc lóc rời đi.

Cô ấy không nhịn được mà mắng một câu: “Đồ khốn nạn.”

Chẳng ngờ Mộ Dung Ngôn chỉ nói một câu như vậy, thế mà người đàn ông kia lại nghe được.

Người đàn ông kia vốn đã rất cáu kỉnh, nên vừa nghe Mộ Dung Ngôn mắng mình là đồ khốn nạn, đã lập tức bùng lên lửa giận.

Anh ta đập mạnh xuống bàn, chỉ nghe một tiếng “Phanh” trầm vang.

“Con mẹ mày vừa nói cái gì đấy?” Giọng anh ta rất lớn, ngữ khí vô cùng gay gắt.

Âm thanh này đã trực tiếp thu hút một nửa số khách hàng đang ngồi trong khách sạn.

“Đồ khốn nạn!”

Mộ Dung Ngôn căn bản chẳng coi tên kia ra cái rắm gì, còn chẳng buồn liếc nhìn anh ta lấy một cái, tiếp tục mở miệng chửi.

Mà tôi cùng lão Phong cũng dừng động tác trong tay lại.

Ánh mắt tôi trở nên lạnh lùng.

Mụ nội nhà nó, dám vô lễ với Thi Muội của ông đây như thế, mày coi ông đây là không khí à?

“Con đàn bà thối, lau miệng cho sạch vào.

Ông đây có tồi hay không, con mẹ mày đã thử chưa mà biết…”

Thằng nhãi này còn chưa kịp nói dứt lời, tôi đã vớ ngay chiếc gạt tàn trên bàn, thình lình ném về phía anh ta.

“Phanh” một tiếng, chiếc gạt tàn thuốc trực tiếp nện thẳng trán thằng nhãi kia.

Thằng nhãi kia chỉ kịp hét thảm một tiếng, rồi ngã ngồi xuống ngay tại chỗ.

Anh ta ôm đầu, máu tươi ứa ra.

Tất nhiên là tôi đã khá nhân từ rồi.

Chứ với tu vi của tôi hiện giờ, chỉ cần dùng thần thức quét qua, là đã có thể biến anh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip